⬅ Trước Tiếp ➡
Bà ta bị phạt cấm túc nửa tháng, phải chờ đủ ngày mới được tự do.
Nếu tɾong nửa tháng này Thế tử phi lỡ như sinh sớm, đến người để bàn bạc cũng không có.
Huống hồ Chúc Diệu Thanh còn nhìn thấy nàng ta gặp Thịnh Tuy tɾong vườn.
Dù hôm qua nàng chưa đem chuyện đó ra nói, nhưng ai biết sau này có lúc hứng lên sẽ lật ra giữa bàn tiệc thì sao?
Nghĩ đến đây, sự ċһán ghét tɾong lòng Tạ Xuân Hiểu với Chúc Diệu Thanh lại sâu thêm một tầng.
Chúc Diệu Thanh lại giống như chưa từng có chuyện gì, vẫn như cũ cất lời chào “Tiểu cô.”
Tạ Xuân Hiểu hơi lảng tránh ánh mắt, nhưng rấtnhanh đã bình tĩnh lại.
Lục Nhã liếc nhìn đống vải mà Tạ Xuân Hiểu chọn, có đến bốn, năm xấp. Nàng ta rấthiếm khi thấy ai đặt làm nhiều y phụccùng lúc đến vậy.
Cảm thấy Tạ Xuân Hiểu khó gần, nàng ta cũng không hỏi gì thêm.
Chúc Diệu Thanh cũng chú ý đến số vải Tạ Xuân Hiểu chọn. Có lẽ vì sợ mấy hôm nữa sẽ để lộ bụng nên tranh thủ làm trước một loạt.
Tán gẫu mấy câu, Chúc Diệu Thanh lại đưa Lục Nhã đi dạo mua thêm ít đồ khác.
Lục Nhã còn có một người anh trai, nghe nói năm sau sẽ dự kỳ thi hương.
Nàng ta nhờ Chúc Diệu Thanh dẫn đến tiệm chuyên bán văn phòng tứ bảo, chọn mấy cây bút lông và mực tốt để nhờ người mang về quê tặng huynh mình.
Chúc Diệu Thanh không có hứng thú với việc thi cử, nên cũng chẳng để tâm đến mấy món đồ này.
Lúc Lục Nhã chọn bút, nàng liền đi dạo một vòng quanh tiệm.
Ánh mắt nàng dừng lại ở một cây bút lông màu đen, khảm hoa văn bằng xà cừ.
Nàng ngắm kỹ cây bút, cả thân được sơn mài đen tuyền, khảm xà cừ vụn làm nền, lại dùng vụn vàng trang trí thêm, cả cây bút sáng lấp lánh, lông bút cũng được chọn rấttinh xảo.
Nàng cảm thấy cây bút này rấthợp với Tạ Hàn Chiếụ
Bây giờ nếu nàng tỏ ra để tâm đến hắn nhiều hơn, hắn cũng sẽ bớt đề phòng.
Để hắn tin rằng nàng toàn tâm toàn ý, tɾong mắt chỉ có mình hắn, như vậy hắn mới an lòng với nàng.
Chúc Diệu Thanh nghĩ vậy, lập tức mua cây bút ấy.
Đúng lúc Lục Nhã cũng chọn xong, bước đến nhìn lướt qua cây bút nàng vừa mua.
“Mắt nhìn của Diệu Thanh tỷ thật tốt, khi nãy muội cũng để ý cây bút này, chỉ là tɾong người không đủ tiền, không thì đã mua để tặng biểu ca rồi.”
“…”
Xem ra cây bút này đúng thật là rấthợp với Tạ Hàn Chiếu…
Chúc Diệu Thanh nhìn cây bút tɾong tay, nhất thời không biết có nên tặng cho hắn nữa không.
Nàng cười gượng “Ta cũng thấy đẹp nên mua về, định gửi về thành Cẩm Quan tặng phụ thân ta. Muội vừa nói xong, ta cũng thấy đúng là khá hợp với tiểu thúc.”
Nghĩ tới phụ thân, Chúc Diệu Thanh lại cảm thấy áy náy.
May mà cách xa ngàn dặm, có chuyện gì cũng đổ cho cha nàng được.
Chứ nếu gần quá, e là khó mà giải thích.
Lục Nhã sợ nàng nghĩ nhiều, vội vàng nói “Diệu Thanh tỷ đừng hiểu lầm, muội chỉ tiện miệng nói vậy thôi. Muội mới vào hầu phủ chưa được bao lâu, cũng chưa gặp biểu ca được mấy lần, tính tình ra sao muội cũng không rõ.”
Chúc Diệu Thanh liền chuyển đề tài “Đại phu nhân có nói bao giờ sẽ cho muội vào viện tiểu thúc không?”
“Vẫn chưa, hôn sự của biểu ca giờ còn chưa định xong, chuyện nạp thiếp lại càng không vội.”
Nhắc đến chuyện Tạ Hàn Chiếu thành thân, Chúc Diệu Thanh đột nhiên nhớ đến câu nói thì thầm tối qua của hắn bên tai.
Nàng mơ hồ chỉ nhớ chữ “cưới”.
Những lời còn lại đều không nghe rõ, cũng không nhớ nổi.
Trong lòng bỗng thấy tò mò, không biết rốt cuộc hắn đã nói những gì.
Lại âm thầm hy vọng chữ “cưới” đó chẳng liên quan gì đến mình.
nan
Khi trở về phủ, Lục Nhã nói muốn mượn ít kim chỉ, định thêu mấy cái túi thơ๓.
Chúc Diệu Thanh liền dẫn nàng về viện Xuân Phong.
Nàng đi trước mở cửa phòng.
⬅ Trước Tiếp ➡