Vừa đẩy cửa ra đã thấy Tạ Hàn Chiếu vẫn còn đang ngồi trước bàn trang điểm, đọc quyển thoại bản hôm qua chưa xem xong.
Nghe tiếng mở cửa, Tạ Hàn Chiếu ngẩng đầu nhìn lên.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt nhìn nàng mang the0 vài phần trêu chọc, tɾong mắt ánh lên nụ cười nhàn nhạt, ngay cả đuôi mày cũng khẽ nhướng lên một cách vô thức.
Chúc Diệu Thanh bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, không thèm để ý đến ánh mắt hắn, vội vã đóng sầm cửa lại.
Sao hắn còn chưa đi?
Lục Nhã vừa lúc the0 saụ
Nàng ta ngơ ngác hỏi “Diệu Thanh tỷ, sao vậy?”
Chúc Diệu Thanh chớp mắt, cố nén sự chột dạ tɾong mắt “Ta chợt nhớ ra chỗ ta cũng không còn chỉ thêu, để Minh Nguyệt đưa muội đến kho lấy nhé.”
Minh Nguyệt đi the0 sau nghe thấy, liền bước nhanh lên trước “Biểu cô nương, để nô tỳ dẫn đường cho.”
Chưa kịp để Lục Nhã lên tiếng, nàng ấy đã xoay người đi trước.
Lục Nhã cũng không nghĩ nhiều, chỉ để lại một câu “Vậy Diệu Thanh tỷ, muội đi trước nhé.”
“Đi thong thả, ta không tiễn.”
Chúc Diệu Thanh tận mắt nhìn thấy Lục Nhã rời khỏi viện, lúc này mới quay vào tɾong nhà.
“Ngươi sao còn chưa đi?”
Chúc Diệu Thanh giấu hộp đựng cây bút lông ra sau lưng, vẫn chưa nghĩ xong có nên tặng hắn hay không.
Tạ Hàn Chiếu ngẩng cằm, chỉ vào quyển thoại bản tɾong tay “Thoại bản của nàng cũng thú vị đấy, đọc xong rồi đi.”
Nàng bước tới, đưa tay kéo hắn dậy, tiện thể ôm hết mấy quyển thoại bản đặt trên bàn trang điểm nhét vào lòng hắn, rồi kéo hắn ra cửa “Vậy ngươi mang về mà đọc, đừng ngồi đây nữa.”
Tạ Hàn Chiếu nửa bị đẩy nửa tự bước, cuối cùng cũng bị nàng đẩy đến tận cửa.
Nhưng đến khi nàng định đẩy hắn ra khỏi phòng thì lại không đẩy nổi, người trước mặt vững như tường đồng vách sắt, chắn ngang lối đi.
Nàng dùng sức hai lần cũng không xê dịch được hắn, cuối cùng đành bỏ cuộc.
Tạ Hàn Chiếu cúi đầu nhìn nàng, nói “Vài hôm nữa Hoàng hậu nương nương sẽ tổ chức nhã tập tɾong cung, nếu nàng rảnh thì cũng vào cung xem náo nhiệt.”
Nàng kéo nhẹ khóe môi “Ta chỉ là phụ nhân chốn khuê phòng, vẫn nên thôi thì hơn, tránh để mẫu thân lại không vui.”
“Đi đi, chẳng phải trước đây nàng rấtthích thư họa thi từ sao? Đến lúc đó ta sẽ nói với mẫu thân, để người cho nàng đi.”
Hắn đi nói à?
Thế thì phải mở lời với đại phu nhân thế nào?
Thật mà đi nói, còn chẳng rước họa vào thân?
“Thôi, ta vẫn không đi đâụ Dạo này phủ nhiều chuyện, ngươi còn chưa cưới vợ, mẫu thân đã giao một phần công việc tɾong viện cho ta phụ giúp rồi, vài hôm nữa còn phải đến trang trại kiểm kê sổ sách, làm gì có thời gian.”
Hắn chưa cưới, mà nàng thì phải thay “thê tử tương lai” của hắn mà xử lý chuyện hậu viện tɾong phủ.
Huống hồ việc hắn chủ động đi nói với đại phu nhân về nàng cũng thật không tiện.
“Ngươi quan tâm đến ta quá, mẫu thân sẽ nghi ngờ đấy.”
Tạ Hàn Chiếu nhìn đôi môi còn hơi sưng đỏ của nàng, nghe nàng lải nhải đủ thứ lý do, tɾong lòng không khỏi đọng lại chút bực bội.
Cứ miệng một tiếng “tẩu tử thủ tiết”, tim hắn sao mà không ngột ngạt.
Đợi đến khi Chúc Diệu Thanh lại định mở miệng nói gì, hắn đã kéo nàng vào lòng, dùng một nụ hôn bịt kín đôi môi nàng lại.
Chúc Diệu Thanh đã quá quen với cái kiểu lên cơn bất chợt của hắn.
Chỉ yên lặng đợi hắn buông ra.
Lần này hắn lại không làm quá, chỉ khẽ lướt môi qua nàng như chuồn chuồn lướt nước.
“Đến lúc đó nàng chỉ cần ăn mặc chỉnh tề, những việc khác để ta lo.”
Chúc Diệu Thanh bất đắc dĩ gật đầu “Biết rồi.”
“Giấu gì sau lưng thế?” Tạ Hàn Chiếu nhướng mày.
Lúc này nàng mới giật mình, nãy giờ vừa nói chuyện với hắn, hộp bút lông vẫn giấu sau lưng.
Chắc chắn hắn đã nhìn thấy từ lâụ
“Ta định vài hôm nữa mới đưa cho ngươi, giờ ngươi còn chưa đi thì tiểu thúc cầm luôn về đi.”
Chúc Diệu Thanh lấy hộp từ sau lưng ra, đưa cho hắn.