Hắn kéo nàng ngồi lên đùi mình, chẳng hề đáp lời mà chỉ hỏi “May y phục̶?”
“Ừm.”
Hắn khẽ vuốt mái tóc rối nơi trán nàng, vén gọn ra sau tai “Nàng cũng làm mấy bộ đi, cả ngày chỉ mặc đồ trắng, nhìn nhạt nhẽo quá.”
Chúc Diệu Thanh cụp mắt, khéo léo tránh né “Ta vẫn còn tɾong thời gian thủ tang, mặc đồ màu đỏ hay xanh sẽ bị mẫu thân trách.”
Trên khuôn mặt vốn bình thản của Tạ Hàn Chiếu thoáng hiện chút không vui.
Trong mắt hắn thấp thoáng ý cười mỉa mai, nàng lúc nào cũng chỉ chọn nói những lời hắn không thích nghe.
Hắn nén xuống cơn ghen với Tạ Dịch Chu, giọng nói không còn là thương lượng mà đã mang mệnh lệnh “Vậy thì cứ làm, chỉ cần để ta xem là được.”
Chúc Diệu Thanh không còn gì để nói.
Nàng biết nếu còn tiếp tục cò kè mặc cả với hắn, hắn sẽ không còn kiên nhẫn thế này nữa.
Vì thế chỉ đành gật đầu đồng ý “Được.”
nan
Lục Nhã đứng chờ tɾong viện gần một khắc đồng hồ, Chúc Diệu Thanh mới ra.
Nàng vừa mới rửa mặt chải đầu xong, vậy mà không biết cơn điên gì nổi lên tɾong đầu Tạ Hàn Chiếu, lại cúi xuống hôn nàng đến mức môi nàng sưng đỏ cả lên.
Nàng đành phải tô chút son môi che đi mới dám bước ra ngoài.
Lục Nhã vừa nhìn liền phát hiện ra điểm khác thường “Diệu Thanh tỷ, môi tỷ sao lại sưng như vậy?”
Chúc Diệu Thanh the0 phản xạ che vội môi, gượng gạo cười “Tối qua ta thèm ăn, ăn ít món cay ở thành Cẩm Quan, lâu rồi không ăn, ai ngờ lại cay đến sưng cả môi.”
Lục Nhã không nghi ngờ gì, vẫn như mọi lần khoác lấy tay nàng, cùng nhau đi ra ngoài “Biểu cô mẫu đã cho người chuẩn bị sẵn xe ngựa, muội mới đến kinh thành, hôm nay phải làm phiền tỷ dẫn muội đến tiệm may rồi.”
“Vừa hay ta cũng đang định làm mấy bộ y phục̶.” Chúc Diệu Thanh nhẹ nhàng đáp lời, hai người cùng bước lên xe ngựa rời phủ.
Cả hai tới một cửa tiệm nổi tiếng bậc nhất tɾong kinh thành hiện giờ.
Khi chọn vải, Chúc Diệu Thanh vẫn như thường lệ lấy hai xấp vải trắng, lại chọn thêm một xấp màu xanh trúc.
Nếu sau này Tạ Hàn Chiếu nổi hứng bảo nàng thay y phục̶, thì nàng sẽ mặc bộ làm từ vải xanh trúc này.
Chọn vải xong, hai người cùng vào gian phòng nhã tĩnh bên tɾong tiệm, để hai nữ thợ may đo người.
Lúc thợ may kéo váy của Chúc Diệu Thanh lên để đo chiều dài chân, chiếc lắc chân có gắn chuông vàng nơi cổ chân nàng phát ra tiếng leng keng tɾong trẻo.
Lục Nhã nghe tiếng thì quay sang nhìn.
Nàng ta có chút bất ngờ, hàng ngày Chúc Diệu Thanh chỉ mặc đồ trắng, đến cả trang sức cũng rấttiết chế, chưa từng thấy nàng đe0 thứ gì quá nổi bật, mà chiếc chuông vàng kia lại không giống phong cách thường ngày của nàng chút nào.
“Diệu Thanh tỷ, chiếc chuông vàng này thật tinh xảo. Trước kia muội chưa từng thấy tỷ đe0 kiểu trang sức thế này. Tỷ xinh đẹp lại có khí chất, nên đe0 nhiều món như thế mới phải.”
Chúc Diệu Thanh lúc này mới nhớ ra chuông vàng vẫn còn đe0 nơi cổ chân.
Đành bịa một lý do “Đây là của hồi môn phụ thân ta chuẩn bị cho trước khi ta xuấtgiá, thân phận ta không hợp với kiểu ăn mặc rực rỡ, đe0 ở chân thế này, người ngoài cũng không thể bắt bẻ.”
Lục Nhã lại nhìn kỹ mấy lần chiếc chuông, cảm thấy hoa văn bên trên trông rấtquen.
Hình như đã thấy ở quyển sách nào đó, chỉ là nhất thời không nhớ nổi.
Nàng ta cũng không nghĩ nhiều, sau khi đo người xong, hai người vừa bước ra khỏi gian phòng thì bắt gặp Tạ Xuân Hiểu cũng đang ở đó.
Ánh mắt Chúc Diệu Thanh lướt qua phần bụng dưới của nàng ta.
Lục Nhã đã nhanh chóng tiến lên chào hỏi “Xuân Hiểu tỷ, trùng hợp thật đấy, tỷ cũng đến làm y phụcsao?”
Tạ Xuân Hiểu đưa mắt nhìn nàng ta trước, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Chúc Diệu Thanh.
Hôm qua mẫu thân nàng ta vốn định thay nàng ta dọn dẹp Chúc Diệu Thanh một trận, kết quả chẳng những không dọn được mà còn khiến bản thân cũng vạ lây.