Vài giọt máu rơi xuống trước ngực áo sơ mi của anh, loang ra thành một đóa hoa tươi thắm mọng nước.
Anh liếc nhìn Phùng Nhiễm, rồi lại dời ánh mắt sang Từ Bạch.
Từ Bạch điều chỉnh lại sự lúng túng khi vừa xuống lầu, bước chân ổn định, hơi thở đều đặn "Tứ gia."
"Cô nhận ra tôi à?"
Tiêu Lệnh Huyên đánh giá cô.
Người con gái mặc chiếc sườn xám màu xanh nhạt, dáng người cao gầy, mảnh mai, làn da trắng như ngọc, đôi môi không son mà vẫn đỏ.
Cũng có vài phần nhan sắc.
Có lẽ anh đã ngủ với cô rồi.
"Tôi tên là Từ Bạch, là vợ chưa cưới của Tiêu Hoành. Lúc ông nội tôi sống là Sư đoàn trưởng Từ Mậu Thanh của chính phủ quân sự." Từ Bạch nói.
Tiêu Lệnh Huyên thu hồi ánh mắt.
Vậy thì chắc là chưa ngủ qua. Ông cụ họ Từ đó rất ranh ma, nếu đã động vào cháu gái của ông, Tiêu Lệnh Huyên hẳn sẽ nhớ.
Nhưng ông cụ Từ đã chết rồi, con trai ông ta không ra gì, cuỗm tiền bỏ trốn cùng một cô đào hát sang Nam Dương, chuyện này làm ầm ĩ một thời.
Anh lại liếc nhìn Từ Bạch một lần nữa.
"Tứ gia, Đoàn trưởng Phùng đang làm việc trong chính phủ quân sự. Bất kể anh ấy đã phạm lỗi gì, xin anh có thể nể mặt để Đại soái xử lý được không?" Từ Bạch tiếp tục nói.
Tiêu Lệnh Huyên thu hồi ánh mắt, cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
Đôi môi đỏ của người phụ nữ ấy, khi không nói lời yêu đương mà lại bàn chuyện chính sự, lập tức mất đi vẻ hấp dẫn và trở nên vô vị.
Ánh mắt anh trở nên lạnh lùng "Tôi không định giết cậu ta, cô yên tâm."
Anh bước đến trước mặt anh trai Phùng Nhiễm, túm tóc anh ta, buộc Đoàn trưởng Phùng phải ngẩng mặt lên "Về nói với cháu trai của tôi, lần sau nếu còn dám giở trò với tôi thì tôi sẽ thiến nó."
Rồi bất ngờ tát mạnh vào mặt Đoàn trưởng Phùng một cái "Cậu dám làm tay sai cho nó, thay nó chống đối tôi, thì cũng phải nghĩ xem mình có mạng để sống không."
Lại nói "Hôm nay coi như thu chút lãi, lấy ba mạng người của cậu, cậu không có ý kiến gì chứ?"
Tiếng súng vang lên ở góc phòng.
Có một người ngã xuống, mùi máu tanh nồng nặc lập tức bao trùm khắp gian phòng.
Phùng Nhiễm sợ đến run lẩy bẩy.
Đoàn trưởng Phùng trợn mắt như sắp muốn nứt ra, định chửi rủa, nhưng miệng đầy máu, hàm sưng vù, căn bản không mở miệng được, chỉ có thể căm hận trừng mắt nhìn Tiêu Lệnh Huyên.
"Còn nhìn nữa thì tôi móc mắt cậu ra." Tiêu Lệnh Huyên thản nhiên nói.
Đoàn trưởng Phùng lập tức theo phản xạ nhắm mắt lại.
Tiêu Lệnh Huyên đứng thẳng người, chỉnh lại áo sơ mi, cài chiếc cúc trên cùng một cách ngay ngắn, rồi lại thả tay áo xuống.
Anh thực sự cao lớn hơn người khác rất nhiều, dáng người thon mà rắn chắc, như cây tùng đứng giữa tuyết. Cái khí thế ngang ngược ấy dường như toát ra từ tận xương tủy..
Anh vừa cài cúc tay áo, vừa đi về phía cầu thang, mà Từ Bạch lại đang đứng ngay ở lối vào cầu thang.
Từ Bạch giả vờ như không có chuyện gì, nhích sang bên cạnh vài bước.
Tiêu Lệnh Huyên dừng lại trước mặt cô, ánh mắt lại lướt qua thêm một lần.
Quá mỏng manh.
Trên người cô có mùi hoa nhàn nhạt, giống như hoa quế, khá dễ ngửi.
Anh không nói gì, đi xuống lầụ
Phó quan hỏi anh "Sư đoàn trưởng, anh về biệt thự hay sao ạ?"
Sĩ quan phụ tá.