Từ Bạch chống khuỷu tay lên bàn, bàn tay đỡ lấy cằm, im lặng hồi lâụ
Trên mặt cô không có biểu cảm gì, chỉ là đôi mày liễu hơi nhíu lại.
Thấy bạn thân trầm mặc, Phùng Nhiễm lo lắng hỏi "Tuế Tuế, cậu định làm thế nào đây?"
Từ Bạch buông tay, ngồi thẳng dậy "Đi đến đâu tính đến đó, mình thật sự chưa có dự định gì.”
"Cậu phải chủ động giành lấy. Năm đó cậu và Tiêu Hoành đính hôn, rồi mới cùng nhau đi du học. Sau khi trở về, phu nhân Đại soái lại trở mặt, đây rõ ràng là lỗi của Tiêu gia. Cậu tuyệt đối đừng đồng ý hủy hôn." Phùng Nhiễm căm phẫn bất bình.
Từ Bạch cười khổ "Mình cũng không ngờ, chỉ trong bốn năm mà cha mình lại phá gia bại sản đến mức đó. Phu nhân Đại soái ghét bỏ mình cũng là điều dễ hiểu thôi."
"Vậy còn Tiêu Hoành thì sao? Anh ta là chồng chưa cưới của cậu, anh ta nói gì?"
"Anh ta bảo mình đừng làm ầm lên, mẹ anh ta chỉ nói đùa thôi. Gần đây anh ta bận việc quân sự, rất mệt." Từ Bạch nói.
Phùng Nhiễm "Anh ta rõ ràng đang trốn tránh trách nhiệm "
"Phu nhân Đại soái đã sắp xếp cho anh ta xem mắt một cô gái rồi, là La Ỷ."
Phùng Nhiễm trợn tròn mắt "La Ỷ nhà giàu nhất thành phố đó à?"
Từ Bạch gật đầụ
La Ỷ là cô gái nổi tiếng nhất ở Nam Thành, xinh đẹp, thông minh, nói thạo ba thứ tiếng, lại xuất thân từ gia đình có thế lực trải rộng khắp giới quân sự, chính trị và thương nghiệp.
"… Thì sao chứ? Cậu còn xinh đẹp hơn cô ta, lại còn nói được bốn thứ tiếng " Phùng Nhiễm không phục.
"Nhưng mình nghèo." Từ Bạch cười khổ.
Trong thời thế này, dù phụ nữ có tài giỏi đến đâu cũng khó có đường thăng tiến, việc cô có xuất sắc hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì. Còn việc gia đình cô sa sút, trở thành trò cười cho cả thành phố, đủ để xóa bỏ mọi thứ của cô.
"Vậy phải làm sao đây? Nếu họ thật sự hủy hôn, cậu sẽ mất hết mặt mũi, sau này biết sống thế nào đây? Rõ ràng năm đó là Tiêu gia cầu cưới cậu mà." Phùng Nhiễm tức đến mặt tái xanh.
Từ Bạch đang định nói vài lời an ủi thì dưới lầu bỗng vang lên một tiếng hét lớn, là giọng của một người đàn ông trẻ tuổi.
Ngay sau đó là tiếng ồn ào, tiếng đánh nhau, có cả tiếng súng.
Phùng Nhiễm và Từ Bạch nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên vẻ kinh ngạc.
Hôm nay là sinh nhật anh trai của Phùng Nhiễm, họ đã bao trọn Bằng Duyệt Lâu để mời bạn bè, toàn bộ tầng hai đều là khách đến dự tiệc, tầng ba có vài phòng riêng, Phùng Nhiễm và Từ Bạch lên đây để hít thở không khí.
Trong lúc ngẩn người, Phùng Nhiễm tức giận muốn lao xuống, Từ Bạch kéo cô ấy lại "Đừng vội…"
"Chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi " Phùng Nhiễm vẫn quyết muốn xông xuống.
Từ Bạch chậm hơn một bước, nhìn xuống tầng hai đã máu chảy thành sông. Tất cả người hầu của Phùng gia đều bị bắn vào đầu gối, quỳ rạp dưới đất, không đứng dậy nổi.
Một họng súng chĩa thẳng vào đầu Phùng Nhiễm.
Từ Bạch đi chậm lại, ánh mắt chạm vào người đàn ông đứng đầu đám.
Người đó có thân hình cao lớn, vai rộng, tóc hơi dài hơn các sĩ quan khác, khí thế áp người, đôi mắt đen như mực, sáng rực rỡ, làm cho đường nét trên gương mặt anh trông càng thêm cuốn hứt.
Anh ung dung, chậm rãi xắn tay áo sơ mi trắng lên, để lộ cẳng tay với cơ bắp cuồn cuộn.