"Tìm cho tôi một người phụ nữ." Anh vắt chéo chân, đổi tư thế ngồi, kéo vạt áo sơ mi ra khỏi thắt lưng quần "Mặc sườn xám màu xanh lá, phải lẳng lơ một chút. Mùi hoa quế không tệ."
Phó quan đáp vâng.
Đến rạng sáng, Tiêu Lệnh Huyên mới chìm vào giấc ngủ, một người phụ nữ từ trên lầu đi xuống, tóc tai bù xù, bước chân xiêu vẹo.
Phó quan đưa cô ta trở về.
Ngày hôm sau, Từ Bạch gọi điện cho Phùng Nhiễm.
Phùng Nhiễm khóc đến khàn cả giọng, chửi mắng Tiêu Lệnh Huyên thậm tệ.
"… Mặt anh trai mình sưng đến nỗi không mở mắt ra được, rụng mất ba cái răng. Sao Tiêu Lệnh Huyên không đi chết đi chứ "
Từ Bạch "Chửi nhỏ tiếng thôi."
Cô lại hỏi "Là vì chuyện kho quân nhu ở Cẩm Châu phải không? Tiêu Hoành bảo anh trai cậu đi làm."
"Chính là chuyện đó."
Từ Bạch thở dài.
"Tuế Tuế, cậu đừng lo cho anh trai mình. Chuyện của cậu sao rồi?" Phùng Nhiễm khàn giọng quan tâm cô.
Từ Bạch "Mình hẹn gặp Tiêu Hoành rồi. Thôi thì cứ hủy hôn đi, mình không muốn đối đầu với chính phủ quân sự, việc đó không có lợi cho mình."
Phùng Nhiễm thở dài, giọng nhẹ bẫng như buông xuôi "Biết đâu sau này có thể tìm được người tốt hơn."
Từ Bạch cười khổ một tiếng.
Cô hỏi thăm Phùng Nhiễm vài câu rồi cúp máy. Ngay sau đó, cô nhấc điện thoại lên lần nữa, gọi cho Tiêu Hoành.
Là phó quan của anh ta bắt máy.
"Thiếu soái có ở đây, cô vui lòng chờ một lát." Phó quan nói.
Một lúc sau, điện thoại được nhấc lên, nhưng không phải giọng của Tiêu Hoành, vẫn là phó quan kia.
"Thiếu soái bảo cô chuẩn bị, anh ấy sẽ cho người đến đón cô." Phó quan nói.
"Được."
Từ Bạch cúp máy, rời khỏi bốt điện thoại công cộng, chậm rãi đi về nhà.
Nhà cô bây giờ ở trong một căn nhà nhỏ trong ngõ.
Cánh cổng gỗ đã cũ, sơn bong từng mảng, trước cửa mọc một cây quế, đúng mùa hoa nở, hương thoảng khắp sân. Mỗi bước chân qua, cánh hoa rơi vương lên vai áo, tỏa mùi hương dìu dịụ
Đẩy cổng bước vào, đối diện là một khoảng sân trời, trên phiến đá xanh đã mọc rêu lốm đốm, đi qua sân trời là đến phòng khách của Từ gia.
Phía sau phòng khách là một tòa nhà hai tầng bao quanh ba mặt.
Tầng một là nơi ở của bà giúp việc, được dùng làm nhà bếp, nhà vệ sinh và nhà kho.
Tầng hai có hơn mười phòng lớn nhỏ, là nơi ở của bà nội, gia đình Từ Bạch, và cả gia đình chú hai, chú ba.
Người động, người lớn nhiều, trẻ con cũng nhiều, rất nhiều việc mẹ của Từ Bạch phải tự tay làm.
Cha của Từ Bạch là một kẻ ăn chơi trác táng, trong thời gian tang lễ của ông nội, ông nội đã lén giao sổ sách cho cha cô.
Sau đó, ông ta đã cầm cố hết nhà cửa, ruộng đất, cửa hàng của hồi môn của mẹ Từ Bạch, cuỗm hết toàn bộ tài sản gia đình, rồi bỏ trốn cùng một đào hát.
Căn nhà cũ mà Từ gia đang ở bây giờ là do ông cậu cho bà nội mượn.
Không ai là không chửi mắng nhánh trưởng .
Chi lớn nhất trong gia tộc, tức dòng của con trưởng.
Từ một khu vườn rộng lớn, chuyển đến một căn nhà nhỏ nghèo nàn, tồi tàn thế này, trên mặt ai cũng bao trùm một lớp tuyệt vọng.
Mẹ của Từ Bạch không dám ngẩng đầu nhìn ai.
May mà khi ông nội còn sống đã định hôn ước cho Từ Bạch với Thiếu soái của chính phủ quân sự, điều này khiến nhánh hai và nhánh ba có chút kiềm chế, chỉ chửi mắng ngoài miệng.