"Vậy em liền cẩn thận học tập, chờ đến ngày em bước vào cửa đại học A, chính là ngày em biết được đáp án của anh."
Anh dứt tiếng, trực tiếp không để ý cô còn đang ngây ngốc đứng ở đó, không liếc nhìn cô thêm một cái nào nữa, đóng luôn cửa.
Trì Tảo Tảo sững sờ nhìn cửa phòng đóng lại, trong lòng vừa kinh ngạc, vừa vui mừng.
Tuy rằng vẫn không biết đáp án, nhưng lần này trả lời, dường như rõ ràng hơn hai lần trước nhiều lắm.
Cô dốc lòng nhất định phải cố gắng phấn đấu, nhất định phải thi đậu đại học A.
Mặc kệ cuối cùng anh cho mình đáp án là gì thì cô cũng phải nỗ lực, cố gắng lấy được đáp án kia.
...
Chiều tan học ngày hôm sau, cô vốn định chờ Đường Hoàn Quân lái xe tới đón cô, nhưng trong quá trình cô đang chờ xe, đột nhiên nhận được cuộc điện thoại anh ta gọi tới, anh ta nói bận, không đến được.
Vì vậy Trì Tảo Tảo tự mình ngồi xe bus trở về nhà.
Buổi tối, Đường Hoàn Quân chạy tới, nói xin lỗi với Trì Tảo Tảo, bà nội đang ở nước Mỹ của anh bị ốm phải nằm viện, anh và Đường Vãn Nguyên chạy tới thăm bà nội.
Không thể làm giáo viên phụ đạo cho cô nữa.
Trì Tảo Tảo không để anh nán lại lâu, liền gật đầu bảo anh mau mau đến Mỹ thăm bà nội.
Anh em Đường Hoàn Quân rời đi, Trì Tảo Tảo lại cố gắng chiến đấu một mình.
Ngồi trước bàn đọc sách, gặp phải một vấn đề khó, làm sao cũng không giải được.
Cô hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là cầm tới phòng sách hỏi Diệp Khuyết.
"Anh đang bận!"
Cô mới vừa đẩy cửa, còn chưa mở miệng, bên trong liền truyền đến tiếng người đàn ông lạnh như băng.
Trì Tảo Tảo vừa nghe, cũng không tiện quấy rầy anh nữa, xoay người rời khỏi...
Đột nhiên, sau lưng lại truyền tới tiếng nói của anh: “Chờ đã!"
Trì Tảo Tảo dừng chân lại, xoay người, lẳng lặng đón nhận con mắt thâm thúy của người đàn ông...
Diệp Khuyết cũng nhìn cô, ánh mắt lại có vẻ rất hờ hững, không có bất kỳ tâm tình gì.
"Tìm anh có việc?" Anh hỏi.
Trì Tảo Tảo gật gật đầu, nhưng nghĩ tới anh đang bận, cô lại nhanh chóng lắc đầu: “Anh đang bận thì trước hết em không quấy rầy anh, chờ anh hết bận, em lại tới tìm anh."
"Chuyện gì?" Anh hỏi thẳng.
: Nếu em không cố gắng học tập "Chuyện gì?" Anh hỏi thẳng.
Trì Tảo Tảo méo miệng, đưa bài tập của mình lên: “Bài này em không biết làm, Hoàn Quân và Vãn Nguyên đi Mỹ rồi, vì vậy..."
Cho nên cô không có ai để hỏi, không thể làm gì khác hơn là tới quấy rầy anh.
Diệp Khuyết lạ kỳ là lại không từ chối cô, vẫy tay bảo cô đưa bài tập tới.
Trì Tảo Tảo đưa bài tập tới trước mặt anh, tới gần anh nhẹ nhàng nói: “Chính là bài này, em không làm sao giải được."
Diệp Khuyết nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, cụp mắt nhìn đề bài kia, sau hai giây im lặng, anh bắt đầu giảng giải cho cô.
"Bình thường loại đề này, đều là vận dụng công thức để tính, em phải nhớ công thức này, sau này gặp phải loại đề tương tự, phải tự mình giải!
Anh vừa nói vừa viết công thức, Trì Tảo Tảo gần trong gang tấc đứng sát bên cạnh anh, nhìn anh ung dung không vội giảng đề cho mình, nghe giọng trầm ấm êm tai của anh, trong lòng say sưa.
Trên người anh, có một mị lực thành thục hoang dã độc nhất của người đàn ông, khiến người ta không nhịn được tham lam muốn giữ lấy.
Muốn tới càng gần anh hơn, sau đó hôn lên gương mặt tuấn tú không có tỳ vết của anh, lên bờ môi lạnh bạc.
Tâm tư của Trì Tảo Tảo hoàn toàn không ở trên bài tập, miệng cứ mở ra đóng lại nhìn chằm chằm anh, trong cổ họng khô khốc, không thể chờ đợi được nữa muốn vồ tới cắn vào môi anh.
Trời ạ!
Tại sao anh có thể mê người như thế chứ?
Quá gợi cảm!
Trái tim trong ngực cô như nai con nhảy loạn, đập rầm rầm giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không xong rồi, cô sắp không chịu được!
Cả người Trì Tảo Tảo nóng lên, căng thẳng, nhiệt huyết sôi trào, nhưng cô lại dùng sức kiềm chế.
"Bài này chính là giải như vậy, hiểu chưa?" Diệp Khuyết quay đầu nhìn cô.
Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ hồng hồng, làm anh không khỏi nhăn lông mày lại: “Em sao vậy?"
Trì Tảo Tảo hoàn hồn, nhanh chóng tránh xa anh, chột dạ tay chân luống cuống: “Em... Em không sao, cái gì? Bài này chính là giải như thế sao? Ha ha, thật đơn giản mà!"