Cô có chút hoảng hốt, nhưng nghĩ đến những người phụ nữ trong quán rượu kia, ở trước mặt người xa lạ đều không hề rụt rè, cô là vị hôn thê của Diệp Khuyết, không phải ngủ với anh là rất bình thường sao?
Trì Tảo Tảo cảm thấy, hẳn là bình thường.
Chỉ cần đêm nay bắt anh ngủ, sáng mai trời vừa sáng nói mình là bị ép buộc, sau đó buộc Diệp Khuyết cưới cô, để xem anh có cưới hay không.
Trong lòng cô còn rất lẽ thẳng khí hùng, từng bước từng bước, tới gần của giường lớn Diệp Khuyết.
Không biết tại sao, mỗi một bước tới gần, cô giống như cảm giác một luồng gió lạnh kéo tới, cả người không tự chủ được run lên một hồi.
Lại tới gần, cô phát hiện mình hoảng hốt đến không nhịn được, như có tật giật mình vậy.
Nhưng lùi bước vào lúc này, có phải là có chút mất mặt không?
Nghĩ thế, cô thừa thế xông lên, cảm giác phía trước chính là giường lớn, tìm tòi, trực tiếp ổn định hô hấp bò lên giường.
'Tách'
đèn trong phòng bỗng nhiên sáng.
Trì Tảo Tảo đang nằm trên giường sững sờ, quay đầu lại. . .
Một người đàn ông mặc áo tắm màu trắng đứng ở cửa phòng, nghiêng người dựa vào đó, như là đang xem một tên hề biểu diễn.
Mặt anh vẫn không cảm xúc như cũ, tầm mắt sắc bén, thẳng tắp đánh vào trên người Trì Tảo Tảo.
"Em làm gì mà ngủ trên giường tôi?"
Lạ kỳ chính là, lúc này tiếng nói của anh, trầm thấp, không có cảm giác lạnh lẽo xa cách trước kia.
Trì Tảo Tảo nằm lỳ trên giường, không nhúc nhích!
Nhìn người đàn ông đứng ở cửa, cô càng có loại cảm giác muốn kiếm cái lỗ chui xuống.
Cô bị điên rồi!
Cô làm gì mà ngủ trên giường anh?
Chẳng lẽ là nói muốn ngủ với anh?
Không! Bây giờ cũng đã rất mất mặt rồi, nếu còn nói muốn ngủ với anh, chắc anh ấy sẽ đá bay mình đến Thái Bình Dương mất.
"Em. . ." Cô nhanh chóng bò dậy, sửa lại quần áo một chút, lúng túng cúi đầu: “Em đi nhầm phòng."
Cô rụt đầu, muốn lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai thoát đi, nhưng, cánh tay bỗng nhiên bị anh túm lấy.
Cả người Trì Tảo Tảo run lên, đầu cũng không dám nhấc liền phát ra tín hiệu xin tha: “Em thật sự là đi nhầm phòng, xin lỗi, quấy rầy anh!"
"Trì Tảo Tảo!" Anh bình tĩnh lạ kỳ, giọng không nóng không lạnh: “Chăm chỉ đọc sách, cố gắng thi đậu đại học A."
"Hả?" Cô cau mày, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào anh.
Em thích anh tới vậy? "Trì Tảo Tảo!" Anh bình tĩnh lạ kỳ, giọng không nóng không lạnh: “Chăm chỉ đọc sách, cố gắng thi đậu đại học A."
"Hả?" Cô cau mày, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào anh.
Cô hiếm khi nhìn thấy anh thật lòng nói chuyện với mình như thế, trong ánh mắt u buồn, không hiểu sao mang theo một luồng tâm trạng khiến người ta cảm thấy phức tạp.
Trì Tảo Tảo bỗng nhiên kinh ngạc gật gật đầu: “Được, em nhất định sẽ chăm chỉ đọc sách."
Anh thu ánh mắt lại, buông cô ra: “Trở về ngủ đi!"
Nhìn anh muốn đóng cửa lại, Trì Tảo Tảo lại sốt ruột hô một tiếng: “Anh Diệp Khuyết..."
Diệp Khuyết để lại một khe cửa, cách khe cửa kia, anh hỏi: “Còn có việc?"
Trì Tảo Tảo chẹp chẹp miệng, đột nhiên trở nên rất ngượng ngùng, cúi đầu ngập ngừng hỏi: “Cái kia... Nếu như em thi đậu đại học A, anh... Sẽ chấp nhận em sao?"
Tuy rằng, vấn đề này cô đã từng hỏi, nhưng, trước khi không có được đáp án chính xác, cô vẫn là không an lòng.
Trong lòng bất an, liền không có cách nào học tập cho thật giỏi, cho nên cô rất muốn biết, nếu như cô thật sự thi lên đại học, anh có thể chấp nhận mình, sẽ cưới cô hay không.
Diệp Khuyết nhìn cô, ánh mắt thanh tịnh đẹp đẽ, vẻ mặt hờ hững, im lặng.
Trì Tảo Tảo căng thẳng nhìn anh, anh trầm mặc, cô liền hoảng hốt, hoảng hốt đến có chút tay chân luống cuống.
Tại sao không thể cho cô một đáp án chính xác chứ? Nói một chút đáp án sẽ làm anh mất đi mấy khối thịt sao?
Trì Tảo Tảo vô cùng phiền muộn.
"Em thích anh tới vậy?" Hai phút im lặng qua đi, Diệp Khuyết đột nhiên hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Trì Tảo Tảo vừa nghe, sửng sốt, lại gật đầu như mổ thóc.
"Thích đến mức bất luận anh bảo em làm cái gì, em cũng làm theo?"
Trì Tảo Tảo lại mạnh mẽ gật đầu.