"..."
Cô đoạt lấy sách vở, rồi cười hì hì với anh: “Cảm ơn anh Diệp Khuyết, vậy em đi trước, không quấy rầy anh!"
Cô ôm sách giáo khoa xoay người muốn đi, Diệp Khuyết lại đột nhiên gọi cô lại: “Trì Tảo Tảo!"
Trì Tảo Tảo sững sờ, quay đầu lại nhìn anh: “Dạ?"
"Ở trước mặt anh, giải lại một bài khác!" Đây là mệnh lệnh, anh, xưa nay nói một không hai.
Trong lòng Trì Tảo Tảo hơi hồi hộp một chút, xoay người lại, ủ rũ đứng ở bên người anh, ăn ngay nói thật: “Em không làm được!"
Anh nhìn xem cô, ánh mắt lành lạnh mà phức tạp: “Không làm được, vậy tại sao em không lắng nghe?"
Khuôn mặt nhỏ của cô còn đang đỏ bừng bừng, trái tim cũng đang nhảy rầm rầm, bởi vì chột dạ, cho nên cô không dám ngẩng đầu nhìn anh.
"Em... Em..." Ấp a ấp úng, không nói ra được, cũng không cách nào nói ra khỏi miệng.
"Nếu em không cố gắng học tập, trong đầu toàn chứa mấy thứ suy nghĩ lộn xộn kia, Trì Tảo Tảo, em sớm muộn cũng sẽ tự phá huỷ chính mình." Anh rất ít khi trách cứ cô, chỉ là lần này, anh không thể nhịn được nữa.
Trong lòng Trì Tảo Tảo oan ức, trậm trạng lại ảo não, có chút không phục, quật cường ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh.
"Em biết, em rất ngốc, học cái gì cũng không được, nhưng, trong đầu suy nghĩ mấy thứ lộn xộn kia, em có thể làm gì được chứ, anh lại không nói cho em biết, anh có thích em hay không, nếu như anh nói anh thích em, sau này sẽ lấy em, thì em còn cần phải mỗi ngày mơ ước anh như thế sao?"
Ngược lại ở trong quan điểm của cô thì đây không phải lỗi của cô, mà là do anh quá hấp dẫn, hoàn toàn hấp dẫn sự chú ý của cô, thực sự không còn tâm trạng để đọc sách.
Ngày nào anh không cho mình uống thuốc an thần, ngày đó cô liền không an tâm đọc sách.
"..."
Diệp Khuyết nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô, thật sự có loại kích động muốn mở đầu cô ra, nhìn xem bên trong được cái gì tạo thành.
Hoàn toàn chọc giận anh "Lời trước đó anh nói, là gió thoảng bên tai em sao?"
Diệp Khuyết rõ ràng không vui, cô gái nhỏ này, phải nói với cô bao nhiêu lần mới được đây?
"Hả, nói cái gì?" Cô quả nhiên đã quên.
Ánh mắt anh trầm trầm, sâu sắc nhìn cô, đột nhiên cảm thấy mình rất bất đắc dĩ.
Anh lại không thể không nhắc nhở một câu: “Thi đậu đại học A, anh sẽ cho em đáp án!"
Trì Tảo Tảo không để ý lắm, kìm nén miệng nhỏ nói: “Nếu như bây giờ anh cho em đáp án luôn, chẳng phải em càng có lòng cầu tiến sao?"
"..." Anh triệt để nổi giận, giọng lạnh lẽo lại thấu xương, xuyên thẳng vào màng nhĩ của cô: “Trì Tảo Tảo, lởi của anh em có thể không nghe, nhưng em nhớ rõ cho anh, vợ của Diệp Khuyết anh, không thể là một kẻ ngu ngốc ngay cả đại học cũng thi không nổi."
Anh đứng dậy đi tới, thân hình thẳng tắp cao to đứng trước mặt cô: “Em có học hay không đó là chuyện của em, có liên quan gì tới anh đâu?"
Dứt lời, anh lướt qua bờ vai của cô, nghênh ngang rời đi.
Trì Tảo Tảo sững sờ, ngây người.
Cô cảm giác được, lần này là anh thật sự tức giận, cô chưa từng thấy anh tức giận như thế.
Đáng chết, cô cũng thật là, tại sao cứ phải hỏi anh đề tài nhạy cảm này chứ?
Nếu như mình quyết chí cố gắng thi lên đại học, chẳng phải là tốt cho mình sao?
Tại sao phải đặt bản chất cuộc sống của mình, lên cơ thể người khác?
Trì Tảo Tảo, mày thật sự là quá thất bại, khó trách anh Diệp Khuyết nhìn mày không lọt mắt.
Đáng đời!
Mãi đến tận lần này sau khi bị Diệp Khuyết hung dữ, Trì Tảo Tảo mới không tìm anh nữa, dù cho trùng hợp gặp phải, cô cũng chỉ làm như không thấy.
Mỗi ngày tan học về nhà, liền trở về phòng làm bài tập, ngay cả cơm tối cũng không xuống ăn.
Tiết Dung Chân nhìn cô khổ cực như vậy, hết cách rồi, liền khuyên con trai của mình: “Diệp Nhị à, gần đây Tảo Tảo đều gầy đi một vòng rồi, con cần gì phải hà khắc với con bé như vậy chứ? Nếu như thật sự không thi đậu đại học, sau này con liền sắp xếp công việc cho con bé là được rồi, hoặc là không làm việc, Diệp gia chúng ta vẫn nuôi nổi con bé mà!"
Diệp Khuyết ngồi bên cạnh, nghe lời mẹ nói, hiển nhiên không vui, mặt không cảm xúc trả lời: “Mẹ nuôi cô ấy mấy năm, chẳng lẽ nuôi được cả đời sao? Để cho cô ấy học tập, chính là vì tốt cho cô ấy, con thấy cô ấy chính là bị các người dạy hư rồi."
Nghĩ đến trong đầu cô đều là những thứ không sạch sẽ kia, Diệp Khuyết lo lắng, nếu như cô một mình ra xã hội, có đi làm những chuyện xấu xa dơ bẩn kia không.
Anh rất khó tưởng tượng, nếu Trì Tảo Tảo không có bọn họ, sẽ biến thành một người như thế nào.
Đơn thuần như vậy, làm sao có thể sinh tồn trong thế giới ngươi lừa ta gạt này.
"Ai u, con nói vậy là sao." Tiết Dung Chân cũng không vui, trừng mắt con trai phản bác: “Tảo Tảo có chỗ nào hư hỏng chứ? Con không xem mấy cô gái trẻ khác, bằng tuổi Tảo Tảo đã bỏ học đi ra ngoài xã hội, Tảo Tảo nhà chúng ta đơn thuần thiện lương như thế, con lại còn nói con bé xấu? Diệp Nhị, không phải mẹ đã nói với con, cả ngày con cứ lạnh mặt đối với con bé, thú vị sao? Tương lai con bé Trì Tảo Tảo sẽ trở thành vợ con, trở thành mẹ của con con, vẻ mặt của con không thể ôn hòa với con bé một chút sao?"
"Đây cũng chỉ là mong muốn đơn phương của ba mẹ." Diệp Khuyết khép máy tính lại đứng dậy, mới vừa lên trước hai bước, lại dừng lại, quay đầu lại nhìn mẹ: “Mẹ, con xưa nay đều không thừa nhận, Trì Tảo Tảo sẽ trở thành vợ của con, mà vợ của Diệp Khuyết con, cũng không thể là một người phụ nữ trong đầu toàn ý nghĩ dơ bẩn."
Diệp Khuyết dứt tiếng, xoải bước liền muốn lên lầu.
Không nghĩ tới, vừa vặn gặp phải Trì Tảo Tảo làm bài tập mệt mỏi, xuống lầu tìm nước uống.