Cô đứng hơi nghiêng người so với anh, vạt áo đã tháo.
Ánh đèn tỏa sáng từ trên cao tỏa ánh sáng ấm áp, dường như sau lưng của cô tỏa sáng. Làn da trắng nõn mờ ảo dưới ánh đèn, sáng bóng như ngọc trai.
Dưới góc độc nhìn của Dung Cảnh Mặc, có thể tiện mắt nhìn thấy chỗ nào đó trên cơ thể cô.
Anh giơ tay, so tới so lui, đuôi góc lông mày cũng hơi nhướng cao.
34C?
Gầy thế này mà được tận C?
Chợt Bạch Tinh Ngôn thấy mình cứ như bị khinh thường.
Hơi mất tự nhiên, cô đứng dậy.
Kéo phần dây kéo sau lưng, cô cố bình tĩnh kéo về phía trên, rồi chỉnh vạt áo, " Sao anh lại về?"
"Tối qua bỏ quên vợ, hôm nay chợt nghĩ lại cảm thấy hình như thế thì không ổn!" Dung Cảnh Mặc bước từng bước thong thả.
Cô đề phòng nhìn anh, tim đập bình bịch, lui về phía sau mấy bước, " Không sao, anh có việc của anh, đừng để ý đến tôi!"
Tốt nhất là bỏ quên cô luôn đi!
"Hôm nay tôi rất rảnh!" Dung Cảnh Mặc ép cô đến góc phòng, cánh tay chống lên eo, nhìn cô với ánh mắt tìm tòi.
Cô không còn đường lùi, lưng dán vào tường.
"Anh muốn tắm à? Vậy nhường nhà tắm cho anh!" Cả người cô hơi rụt lại, rồi định luồn dưới nách anh đi ra phía ngòai.
Cô nhanh, anh còn nhanh hơn.
Cô vừa cúi người, thì bị anh kéo đứng dậy.
"Bạch tiểu thư sợ à?" Lại ép về góc tường, nhưng hai tay anh giữ eo cô, giọng nói cũng trở nên lười biếng một chút.
Cô hơi luống cuống, nhưng cũng không đến nỗi là sợ muốn chết.
Dù anh ta có làm gì, thì giờ kết hôn rồi, những chuyện này chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Lo lắng của Tiểu Bạch
Cô sợ là, ngộ nhỡ, ngộ nhỡ anh phát hiện cô không phải lần đầu tiên, cô nên giải thích thế nào?
Thân thể Bạch Tinh Ngôn cứng đờ, gương mặt trắng bệch.
“Ừm?” Tay của Dung Cảnh Mặc còn dừng lại bên hông cô, nhéo da thịt mềm mại.
Trong lòng Bạch Tinh Ngôn khẩn trương đến phát run.
Kết hôn, vợ chồng thân mật là không thể tránh được.
“Anh không đến công ty sao?” Tránh không được, cô chỉ có thể kéo dài.
“Còn 30 phút nữa.” Dung Cảnh Mặc nâng tay nhìn đồng hồ, không chút để ý.
“Sẽ không làm anh đến muộn chứ?” Bạch Tinh Ngôn thật cẩn thận quan sát sắc mặt anh, thử thăm dò hỏi.
Dung Cảnh Mặc đẩy cô dựa vào vách tường phía sau, tay cầm cổ tay cô, thân thể dán lên, hơi thở ấm áp phun lên mặt cô: “Cho nên, chúng ta tốc chiến tốc thắng!”
Bạch Tinh Ngôn nhẹ nhàng thở ra, xem ra anh vẫn định đến công ty.
Hô hấp thật sâu, cô không chống cự, ngược lại còn đưa tay để lên vai anh.
Dung Cảnh Mặc sửng sốt một chút, liếc nhìn cô, lông mày chậm rãi nhướng lên.
Sắc mặt Bạch Tinh Ngôn trấn định, ôm cổ anh, đối diện với mắt anh, chậm rãi phun ra một câu: “Nhưng mà, chuyện này, không phải muốn thật lâu sao? Ba mươi phút, đủ à?”
Giọng nói của cô trời sinh mềm mại, thanh thúy như tiếng mưa rơi, từng chữ gõ vang bên tai Dung Cảnh Mặc.
Dung Cảnh Mặc rõ ràng không đoán được cô sẽ nói như vậy, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, đưa tay cầm cằm nhỏ tinh xảo của cô, nâng mặt cô lên, môi nặng nề ép xuống.
Dùng sức, như muốn trả thù mà cắn môi cô một cái, âm u để lại một câu: “Đêm nay, chờ!”
Buông cô ra, tùy ý kéo cà vạt của mình xuống, bước nhanh đến phòng tắm bên ngoài.
Chỉ một lát sau, tiếng bước chân bịch bịch vang lên, biến mất ở phòng ngủ.
Càng đi càng xa.
Bạch Tinh Ngôn dựa vào vách tường, nhẹ nhàng thở ra.
Dung Cảnh Mặc đến công ty, biệt thự hai người ở đã trở thành không gian riêng của một mình cô.
Bạch Tinh Ngôn tắm rửa đơn giản, lúc thay quần áo, lại nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn trong ngăn kéo tủ quần áo.
Cô cầm lấy.