Cô và anh ta, một khi ly hôn rồi, thì hào môn có quan hệ gì đến cô?
Đến phòng khách lớn, các vị lớn tuổi nhà họ Dung đều có mặt.
Bóng cô mới thấp thoáng, thì ánh mắt mọi người không hẹn mà đồng loạt nhìn về phía này.
Ông nội Dung là người từng dùng báng sung mà giành thiên hạ, ánh mắt như chim ưng lướt qua. Thậm chí không cẩn nói chuyện, chỉ cần ngồi đó cũng khiến người khác thấy uy phong.
Bạch Tinh Ngôn bị ông nhìn chằm chằm, trong lòng cũng sợ. Cô hôi ngần người đi vào, nhận trà trong tay người hầu, thực hiện dâng trà theo nghi lễ “ Ông nội, mời ông nội uống trà!”
Ông nội Dung mặt nghiêm nghị, ngón tauy cũng bất động.
Bạch Tinh Ngôn gây sự hối hôn, tay chân ông nội nhiều như thế có lẽ đã nghe được.
Cô không mong ông có thể vui tươi với mình, cô bưng trà, cúi đầu thấp chút nữa, gần như không thấy mặt, “ Ông nội, mời ông nội uống trà!”
Yết hầu khẽ động.
Ông nội Dung bình tĩnh vuốt ve cây gậy trong tay.
Tưởng ông định đánh mình, cô vội vàng lùi về phía sau, nước trà nóng cũng vẩy lên tay cô.
Nhưng ông nội rõ ràng chỉ rung râu mép, tức tối lườm cô.
“Chuyện ngày trước không nói đến nữa! Nhưng vào cửa nhà họ Dung, thì từ nay về sau là người nhà họ Dung! Những lời này, hy vọng cô nhớ cho kĩ!” Từng chữ từng câu, ông nội Dung nói chắc nịch.
“Ông nội, con biết rồi!”Cô rất biết nghe lời
Bên cạnh, Dung Cảnh Mặc nhìn cô với ánh mắt đầy thường thức!
Cũng không ngốc lắm!
Còn biết với người nhà thì dịu dàng nhu thuận. Trừ với anh!
Đùa! Đúng là biết diễn!
Với câu trả lời của cô, ông nội Dung khá thỏa mãn, ánh mắt liếc nhìn người hầu cạnh mình.
«Rót giùm cho tôi một ly khác!» Bạch Tinh Ngôn hiểu, vội đổi chén trà, lần thứ hai dâng trà, « Ông nội, cháu dâu mời ông nội uống trà!»
« Ừ!» Khuôn mặt ông nội Dung hơi hòa hoãn, nhận trà uống. Sau đó mở hộp châu báu người hầu bên cạnh đang cầm.
«Đây là lễ vật ông tặng ra mắt! Là tổ truyền nhà họ Dung! Cầm đi!»
Cái ông cho là một vòng cổ hình quả lê từ kim cương màu xanh. Đồ nhà họ Dung, giá trị không cần bàn đến.
Cô hơi chần chừ, rồi mới giơ tay nhận, « Cảm ơn ông nội!»
Sau đó là kính trà cho các vị bề trên khác trong nhà.
Kết thúc xong là hơn mười giờ.
Trước khi đi, ông nội lườm Dung Cảnh Mặc một bên, vờ như nói, «Lễ cưới coi như xong, cuộc sống luôn tốt đẹp! Chuyện con cái cũng nên tính là được rồi!»
Làm sao có thể để vợ một mình
Bạch Tinh Ngôn đứng hơi lảo đảo, bàn tay giữ chén trà lơ lửng giữa không trung.
Hơi nghiêng đầu, cứng ngắc nhìn Dung Cảnh Mặc bên cạnh.
Dung Cảnh Mặc không hề thay đổi nét mặt của mình, từ tốn bưng chén trà uống. Từ trước đến giờ nổi danh là kẻ ngang ngược lại không hề có bất kì phát biểu phản phán nào.
"Ông nội, con về phòng trước" Bạch Tinh Ngôn lấy cớ để giảng hòa, rồi im lặng cúi đầu ra ngoài.
Vừa ra khỏi sảnh lớn, không khí chợt vui vẻ tươi sáng hẳn.
Ép khô cô từ bảy giờ rưỡi đến mười rưỡi, ba tiếng đồng hồ cô ngu ngốc ngồi trong đó.
Lầy nhầy mấy tiếng đồng hồ, với Bạch Tinh Ngôn mà nói, so với việc bị ba cô phạt quỳ trong từ đường ngày trước còn ghê gớm hơn.
Thế nhưng cô lại không lường trước được một chuyện là những tháng ngày sau này, càng khó chơi hơn.
Tối qua cô không tắm rửa, từ sảnh lớn về thì lập tức chui vào nhà tắm, vừa mới mở nước thì nghe thấy tiếng mở cửa phía ngoài phòng.
Sau đó là tiếng bước chân của Dung Cảnh Mặc.
Bạch Tinh Ngôn chuẩn bị cởi quần áo, nghe thấy thì ngừng lại, " Anh... anh về rồi!"
Cô cứ tưởng, để khiến cho cô thêm phần khó xử, thì anh ta sẽ "thả" cô thêm mấy đêm nữa.
Có lẽ Dung Cảnh Mặc không đoán được sau khi anh về phòng sẽ nhìn thấy một cảnh thế này.
Hơi sững sờ, nhưng anh đứng lại, dựa người vào cửa không nói gì, cứ nhìn chăm chú vào cô.
Ánh mắt vô cùng thẳng thắn và chẳng kiêng dè gì.
Lướt từ trên xuống dưới, ánh mắt càng lúc càng tối.