⬅ Trước Tiếp ➡
Mở ra, yên lặng nhìn chằm chằm tên mình và tên anh trên đó, Bạch Tinh Ngôn liền thất thần.
Từ lúc về nước, đến khi lĩnh giấy kết hôn, bây giờ lại ở trong nhà họ Dung, trở thành người của nhà họ Dung, tổng cộng mới có mấy ngày mà thôi, cô đã hoàn thành chuyện hôn nhân đại sự rồi.
Toàn bộ quá trình có hiệu suất cao như ngồi tàu hỏa vậy.
Sau khi xảy ra chuyện kia, lại lần nữa gặp Dung Cảnh Mặc, Bạch Tinh Ngôn vẫn không thể thích ứng.
Nhìn giấy hôn thú một lúc lâu, lấy di động ra, chụp bức ảnh, giử qua WeChat cho Kiều Nhiên.
Kiều Nhiên nhận được tin tức, giống như rất khiếp sợ, rất lâu cũng không nói ra lời.
Im lặng khoảng nửa giờ, mới gửi tới một câu: “Vậy bây giờ cậu định làm gì?”
Bạch Tinh Ngôn cười khổ.
Cô còn có thể làm gì nữa? Phía sau cô là toàn bộ nhà họ Bạch, trước mắt chỉ có thể đi một bước tính một bước.
“Sau này rồi nói!” Bạch Tinh Ngôn nhanh chóng trả lời, sau đó lại nói chuyện với cô ta một lát.
Từ bốn năm trước xuất ngoại đi du học, Bạch Tinh Ngôn vẫn luôn sống ở Pháp, sau khi tốt nghiệp cũng làm việc ở Pháp.
Bây giờ đột nhiên về nước, rất nhiều chuyện còn không kịp bàn giao.
“Kiều Kiều, chuyện công ty, nhớ từ chức giúp tớ.”
“Giúp tớ thu dọn nhà nữa.”
“Quan trọng nhất chính là, nhớ rõ giúp tớ chăm sóc……”
Hình như cô có chút không yên tâm, dặn dò Kiều Nhiên rất nhiều chuyện.
Rước họa vào thân
“Tớ biết, tớ sẽ giúp cậu chăm sóc tốt tất cả, cậu chỉ cần xử lý tốt chuyện của mình là được.” Kiều Nhiên hứa hẹn rất sảng khoái.
Trong lòng Bạch Tinh Ngôn yên tâm một chút.
Tạm thời không ly hôn được, người cũng không đi được, cô lại không phải loại người dựa vào đàn ông để sống, cô cần tìm một công việc để nuôi sống mình.
Thay quần áo ra ngoài, Bạch Tinh Ngôn ra khỏi nhà họ Dung.
Ban ngày bôn ba, tìm tới tìm lui, cũng không tìm được công ty thích hợp.
Trên đường về nhà họ Dung, cô gặp một vị học trưởng trước kia, Hoắc Thanh Phong.
Hai người rất lâu không gặp, ngồi trong quán cà phê một lát.
“Tìm việc à?” Hoắc Thanh Phong nhìn hồ sơ lý lịch trên tay cô hỏi.
“Vâng.” Bạch Tinh Ngôn nhẹ nhàng trả lời.
“Muốn tìm công việc như thế nào?” Hoắc Thanh Phong cười tủm tỉm hỏi.
“Tiền lương cao, thời gian cá nhân nhiều.” Bạch Tinh Ngôn rất thẳng thắn đáp.
Nghĩ một lát, lại nói thêm một câu: “Tốt nhất có thể thường xuyên xuất ngoại.”
Hoắc Thanh Phong cười ha ha nói: “Con nhóc này đúng là dám nói, muốn tiền lương cao, còn muốn thời gian cá nhân nhiều nữa?”
Bạch Tinh Ngôn mặc anh ta trêu ghẹo, không giải thích cái gì.
Mặc dù cô biết rõ công việc như vậy không thực tế, nhưng, đây là yêu cầu duy nhất của cô, cần có thời gian cá nhân nhiều, mới có thể trở lại nước Pháp bất kỳ lúc nào.
“Được rồi, em đừng tìm nữa, có hứng thú thì hôm nào tới công ty anh làm việc đi! Tiền lương sẽ không bạc đãi em!” Hoắc Thanh Phong nhìn đồng hồ, đứng lên nói: “Tối nay có hội nghị, không ở lại đây nữa. Nhớ gọi điện thoại cho anh đấy!”
“Cảm ơn anh Hoắc!” Bạch Tinh Ngôn đứng lên, tạm biệt anh ta.
Sau khi hai người tách ra, Bạch Tinh Ngôn đi bộ trở về nhà họ Dung.
Trên đường về, cô vừa đi, vừa nghĩ đến lời nói của Hoắc Thanh Phong.
Nhà họ Hoắc làm giải trí, trong công ty có rất nhiều nghệ sĩ hạng A trong nước, một mình Hoắc thị có thể khởi động hơn nửa giới giải trí trong nước.
Vào công ty giải trí làm việc, hình như thật sự có thể thỏa mãn yêu cầu công việc của cô.
Tiền lương không thấp, thời gian cá nhân nhiều, còn có thể thường xuyên cùng nghệ sĩ xuất ngoại, đây xem như là công việc tốt nhất cô thể tìm được hiện này.
Bạch Tinh Ngôn không do dự nhiều, gọi điện thoại Hoắc Thanh Phong: “Anh Hoắc, em đồng ý với anh!”
“Được, hôm nào đến chỗ anh báo cáo!” Hoắc Thanh Phong cười nói.
Bạch Tinh Ngôn cúp điện thoại, trong lòng nhẹ nhõm hơn phân nửa.
Chuyện công việc đã giải quyết xong, tâm trạng cô bỗng nhiên tốt lên không ít.
Bước chân nhanh hơn, muốn trở lại nhà họ Dung, đột nhiên lại có một chiếc Hummer màu đen dừng lại bên cạnh cô.
⬅ Trước Tiếp ➡