Thế nhưng sau khi nổi cơn, thì phát hiện thằng cháu vẫn ngồi chình ình chỗ cũ, ôm máy tính, đầu ngón tay lướt trên bàn phím.
Rõ ràng, lời ông nói trong mắt nó, đến cục cức cũng không tính, một chữ cũng chẳng để ý.
Máu dồn hết lên não, ménm xíu nữa ngất luôn.
“Dung! Cảnh! Mặc!” trong phòng khách vang lên tiếng hét to, vang xa cả nhà họ Dung.
Bạch Tinh Ngôn quần áo thẳng thớm ngồi trong phòng ngủ Dung Cảnh Mặc, cô trầm tư suy nghĩ làm sao để xử lí chuyện đi đăng kí.
Từ lúc kết hôn đến khi bước chân vào nhà họ Dung, trước sau gì mới có một hay ngày mà thôi.
Giờ cô là người nhà họ Dung, từ đây về sau trên người cô đã đóng cái tag nhà họ Dung.
Trước khi về nước, ngàn tính vạn tính tìm đủ cách để quậy tung cái vụ kết hôn này, thế nhưng lại không ngờ không xài được chiêu nào.
Nhà họ Bạch thì sao? Chỉ có thể nói là một công ty gia đình nhỏ, miễn cưỡng lắm mới chen chân được vào giới thượng lưu của thành phố C.
Nhà họ Bạch không thể chống lại nhà họ Dung.
Cô cũng không thể ngồi im cho anh ta
Bạch gia là không thể nào chống lại đạt được Dung Gia .
Bạch Tinh Ngôn cũng không vậy có thể nhịn bào chế y theo chỉ dẫn cho cảnh mực thủ đoạn, đem hắn mang đi cục dân chính, cưỡng chế hắn kí xuống ly hôn thỏa thuận.
Dung Cảnh Mặc đồng ý chuyện cưới xin này, chính là giăng một tấm lưới khiến cho cô không có đường lui.
Nghĩ tới nghĩ lui cô không nghĩ ra được cách nào tốt cả.
Hôn nhân đã thành, giờ cô chỉ có cách đi đến đâu tính đến đó.
So với chuyện, ngồi tình cô nên làm gì, thì vấn đề quan trọng hiện nay, là làm sao cô có thể lọt khỏi tối nay.
“Nhị thiếu gia sẽ về hơi muộn!” Lời nói của nữ giúp việc cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Vừa nghĩ đến khuôn mặt Dung Cảnh Mặc, khuôn mặt Bạch Tinh Ngôn đột nhiên đầy lo âu.
Quần áo gọn gàng, chỉnh tề, thậm chí các nút áo còn được cài kĩ lên tận phía trên cổ. Cô ngồi trên ghế sofa, trong lòng lặng lẽ chờ đợi.
Nhưng...
Đến sang sớm ngày thứ hai tỉnh dậy, cái bong của Dung Cảnh Mặc trước sau chưa từng thấy trong phòng ngủ.
Đại khái có lẽ trừng phạt cô trốn cả đêm trước khi kết hôn. Đêm tân hôn anh ta cố tình không xuất hiện trong phòng, đại ý muốn cô khó xử.
Bình thường, một cô gái vừa mới kết hôn đã bị lạnh nhạt, có lẽ sẽ vô cùng bối rối.
Nhưng với Bạch Tinh Ngôn, thì cô lại thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Anh ta không về, đúng ý cô quá rồi!
Trong phòng, hoa nhè nhẹ tỏa hương thơm.
Tuy rằng lễ cưới được Dung Cảnh Mặc hủy bỏ, thế nhưng phòng ngủ đã dọn dẹp từ trước, thiết kế như phòng cưới, cánh hoa hồng phủ kín khắp nơi.
Bạch Tinh Ngôn thất thần, nhìn quanh đột nhiên có chút hoảng hốt.
Bận rộn hai ngày, cuối cùng cô vẫn bước chân vào nhà họ Dung.
"Thiếu phu nhân tỉnh chưa ạ? Bảy giờ rưỡi phải đến phòng lớn gặp ông chủ và mấy bậc bề trên trong nhà, Tám giờ sang bắt đầu dung bữa sang cùng mọi người!”
Ngoài cửa, giọng nói của người nữ giúp việc vô cùng cung kính.
từ nay về sau chính là người nhà họ Dung
Nhà họ Dung là danh môn vọng tộc, trong nhà nhiều quy củ, điều đó hiển nhiên Bạch Tinh Ngôn đã chuẩn bị tâm lí.
“Tôi sẽ ra ngay! Chờ tôi ở ngoài đi!” Leo xuống giường, đến phòng tắm rửa mặt xong. Mở tủ quần áo, cô chọn một bộ hơi chín chắn.
Dung Cảnh Mặc đưa cô đến nhà họ Dung vô cùng đột ngột, nhưng trong phòng ngủ chính đều mua thêm nhiều thứ cho cô, quả nhiên là chuẩn bị vô cùng phong phú.
Quần áo của cô trong tủ rất nhiều, đồ dùng hàng ngày trong nhà tắm cũng không kém, cô ở đây, chẳng thiếu thứ gì.
Ra khỏi phòng, người hầu gái đi phía trước dẫn cô đến phòng khách.
Nhà họ Dung ở là kiểu dại trạch Trung Quốc, đường đi lòng vòng, lại thêm đình đài lầu các bắc ngang những hành lang uốn lượn quanh hồ nước.
Hành lang hơi dải, một con đường mà cô đi gần mười phút chưa đến nơi.
Liếc mắt nhìn chưa thấy diểm cuối của hành lang, trong đầu cô chợt lóe lên câu nói, tiến vào hào môn, thâm sâu như biển.
Sau đó khẽ gõ đầu mình!
Mẹ nó, nghĩ gì vậy?
Làm như thế chẳng khác nào đang nguyền rủa chính mình.
Gia tộc thông hôn mà thôi, chẳng phải chỉ là thế này ư? Dung Cảnh Mặc có thể coi trọng cô được mấy năm?