⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Nhị Ny nghe loại ngữ khí ôn nhu giống như dỗ tiểu hài tử này, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp. Từ nhỏ trong nhà nàng đã nhiều anh chị em, cha mẹ tuy rằng cũng yêu thương nàng, nhưng mà quan tâm đến việc kiếm tiền hơn. Sau khi nàng vào thành phố làm công, làm việc thấp kém nhất, tiên lương đã ít còn bị người ta xem thường. Không nơi nào giống như ở Tống gia, được mọi người yêu thương, đặc biệt là Tống Đại Lang, Vương Nhị Ny cảm thấy có đôi khi hắn giống như người cha khuyên bảo nàng, có đôi khi lại giống ca ca sủng nịch nàng,
"Cũng không phải rất đaú Vương Nhị Ny lắc lắc đầu nói.
Tống Tam Lang nóng nảy, vừa rồi tiếng la rất thản, cứ chần chừ như vậy sao đượ c, tiểu nha đầu thẹn thùng cũng không nên chỉ trích nặng nề, nhưng mà không thể tùy ý nàng Nương tử ngoan, mau để bọn ta nhìn thử xem"
Vương Nhị Ny bị đặt ở trên giường, trên mặt nàng nổi lên thẹn thùng đỏ bừng, ánh mắt giống như nai con đảo quanh một vòng... Thế này thật quá kỳ cục, quả thực giống như vật triển lãm, nhưng mà nàng có thể nói không à?
Mấy huynh đệ Tống gia không phải là nàng, Tống Đại Lang kéo áo lót màu trắng của Vương Nhị Ny ra, sau đó là một cái yếm đỏ, một mảnh da thịt trắng nõn xuất hiện trước mắt vài người.
Xương quai xanh khéo léo, sau đó là một bộ ngực nhỏ khẽ phập phồng, bốn phía của tiếu đậu đỏ là vết cắn đỏ ửng, bởi vì làn da trắng nõn nên miệng vết thương
Mấy huynh đệ vừa mới còn mang theo ánh mắt du͙c vọng, lúc này lại tràn ngập thần sắc đau lòng, đặc biệt Tống Ngũ Lang khỏi cần nó có bao nhiêu áy náy, hắn cầm lấy tay của vương Nhị Ny nói "Nương tử, nàng đánh ta đi, ta sai rồi"
Vương Nhị Ny thấy thái độ nhận sai của Tống Ngũ Lang, ánh mắt kia, thần thái kia, giống như so với bản thân còn đau hơn, dù nàng nhẫn tâm, cũng không thể không tha thứ cho hắn "Ngũ Lang đệ đệ, không có việc gì, không đaú
Hốc mắt Tống Ngũ Lang thoáng chốc đỏ, nương tử thật sự là rất thiện lương, bị cắn thành như vậy còn không tức giận, hắn hôn một cái trên mặt của Vương Nhị Ny "Nương tử, sau này ta sẽ đối xử với nàng thật tốt"
Mặt Vương Nhị Ny càng đỏ hơn, nàng run run rấy rấy nói "Vậy có thể đế ta mặc quần áo vào trước hay không?"
Mặt Tống Đại Lang trầm xuống, hiển nhiên có chút tức giận "Đồ ranh con, cầm tinh con chó sao? cắn chỗ nào? Đi lấy thuốc trị thương đến đây"
Tống Ngũ Lang liên tục gật đầu, lưu luyến không rời nhìn Vương Nhị Ny, vội vàng mang giày vào chạy ra ngoài, lập tức ôm hộp thuốc chạy vào.
Tống Tam Lang ôm Vương Nhị Ny ở trên người, để bộ ngực của nàng đối diện với Tống Đại Lang, càng dễ dàng thoa thuốc "Nương tử, nàng chịu đau một chút, lập tức liền xong"
Tư thế này, quả thực là rất kì cục... Vương Nhị Ny nhìn Tống Đại Lang cúi đầu, đem thuốc mỡ từng chút từng chút bôi lên vết thương của nàng, động tác mềm nhẹ, chuyên chú giống như đang làm một việc rất nghiêm túc, chỉ là hơi thở nam tính đặc trưng thường thường phả lên tiếu đậu đỏ của nàng, khiến nàng có cảm giác kì lạ
Nàng kỳ thực rất muốn nói với huynh đệ bọn họ, chút vết thương ấy thực sự không sao cả... Cần phải bôi thuốc nghiêm trọng đến thế sao?
⬅ Trước Tiếp ➡