Buổi tối đến phiên Tống Ngũ Lang được ôm vợ ngủ, kỳ thực Tống Ngũ Lang chỉ mới mười ba tuổi thôi, mẹ lại mất sớm, nữ nhân ở trong mắt hắn thật mới lạ.
Hai người xoay xoay vặn vặn nửa ngày, bảo Vương Nhị Ny chủ động đi ôm Tống Ngũ Lang tuyệt đối không có khả năng... Mãi đến khi ánh trăng treo đầu ngọn cây, hai người bọn họ mới kề nhau cùng nằm trên giường.
"Nương tử, nàng ngủ rồi sao?". Tống Ngũ Lang lá gan lớn sờ soạng tay của vương Nhị Ny, thấy nàng không có phản ứng, lại đến gần...
Tống Đại Lang trải qua ngày hôm qua đầy chua xót, đã có chút thích ứng, đầu vừa chạm gối liên ngủ, nhưng mà đối với Tống Tam Lang hôm qua còn ôm nhuyễn ngọc ôn hương ở trong ngực, nương theo ánh trăng nhìn thân ảnh hai người càng ngày càng gần, trong lòng càng chua xót.
Ngày hôm sau, trời vừa sáng Tống Tam Lang liền thức dậy... Hắn đang lo lắng, sợ là nương tử bị ủy khuất, nhưng hắn vừa nhìn qua, bỗng nhiên liền vui vẻ.
Thì ra Tống Ngũ Lang đang dựa vào trong lòng của Vương Nhị Ny, ôm chặt thắt lưng của nàng, giống như đang ôm mẹ, hình ảnh này trông thật bình thường lại ấm áp, nhưng mà...
Tống Ngũ Lang tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng mà phát dục rất tốt, thân hình khỏe mạnh lại ghé vào trong lòng một nữ hài gầy yếu như nghé con, muốn bao nhiêu buồn cười liền có bấy nhiêụ
"Ngũ Lang, dậy.."Tống Tam Lang gọi.
Tống Ngũ Lang ở trong lòng Vương Nhị Ny cọ cọ, ánh mắt cũng không mở, nỉ non nói "Cha, cho con ngủ thêm chút nữa, chỗ này của mẹ thật mềm"
"Mẹ cái gì mà mẹ, đó là nương tử, mau đứng lên ". Tống Tam Lang níu chặt lỗ tai của Tống Ngũ Lang.
Không nghĩ đến Tống Ngũ Lang bình thường rất nghe lời lại nảy sinh ác độc, trong tiếng hô mê muội nói "Mẹ, cha thật đáng ghét a ". Nói xong càng chui mặt vào trong lòng của nàng, Vương Nhị Ny chỉ dùng một sợi dây thừng để buộc áo đã sớm bị tuột, lộ ra cái yếm bên trong, môi của Tống Ngũ Lang đụng phải tiểu đậu đỏ. Hắn dựa vào trong trí nhớ cắn một ngụm, lại mút vào... Thế nào lại không có? Lại dùng sức cắn lên
Tống Đại Lang đang ở trong phòng bếp nấu cơm, bỗng nhiên nghe thấy tiếng thét thảm thiết chói tai của Vương Nhị Ny, dọa hắn vội vàng chạy vào "Làm sao vậy?"
Vương Nhi Ny nhìn thấy Tống Đại Lang giống như là nhìn thấy thân nhân, không chút do dự chạy qua, chỉ cảm thấy thân ảnh mang tạp dề màu trắng kia thật ấm áp, lại khiẽn cho người ta cảm thấy an tâm.
Mãi đến khirơi vào vòng ôm quen thuộc, Vương Nhị Ny mới cảm thấy trong lòng an ủi một ít, nàng chôn mặt ở bả vai của Tống Đại Lang oa oa khóc lên, khỏi cần nói có bao nhiêu thương tâm "Đại Lang ca, đau quá... oa oa"
"Ai khi dễ nàng?". Tống Đại Lang đau lòng không chiu nối, hôn lên tóc nàng để trấn an, ánh mắt nghiêm khắc đảo qua hai người ở đây.
"Không phải...", Vương Nhị Ny không biẽt làm sao nói với Tống Đại Lang việc mình bị cắn, lại còn là chỗ kia, đánh chết nàng cũng dám nói.
Tống Đại Lang nói với Tống Tam Lang "Tam Lang, đệ nói xem đã xảy ra chuyện gì?"
Tổng Tam Lang xấu hổ ho khan một tiếng "Vẫn nên nhanh bôi thuốc cho nương tử đi, vừa rồi bị Ngũ Lang cắn, nghe tiếng kêu kia phỏng chừng bị thương không nhẹ".
"Cắn? Cắn ở chỗ nào?" vẻ mặt Tống Đại Lang nghi hoặc.
Tống Ngũ Lang đầu đang cúi thấp rốt cục nâng lên, sắc mặt đỏ bừng, lắp bắp nói "Là bị ta cắn"
"Đệ cắn ở chỗ nào, lại khiẽn nương tử đau như vậy". Tống Đại Lang quở trách Tống Ngũ Lang xong, lại vỗ vỗ thân ảnh nhỏ nhắn trong lòng, ôn nhu nói "Không sợ, nói cho Đại Lang ca nghe, bị thương ở nơi nào?"