Trong lòng Tống Đại Lang cũng không tốt mấy, dù sao cũng hơn hai mươi tuổi, lại là một nam tử trưởng thành bình thường, tư thế này của Vương Nhị Ny thật sự là rất mê người. Đem bộ ngực trắng nõn lộ ra, tựa hồ chỉ cần vừa nhấc miệng là có thế ăn tiểu đậu đỏ mê người kia, hắn nỗ lực áp chế khát vọng của bản thân. Theo tiến trình thoa thuốc kia, hô hấp cũng càng ngày càng dồn dập, tiểu đậu đỏ kia tựa hồ cảm giác được cảm xúc của hắn, càng thêm cứng rắn đứng thẳng, dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng non mềm, ngon miệng đến cực điếm... Thật muốn khiển người ta cắn một ngụm.
Trong phòng im ắng... Vương Nhị Ny bất an vặn vẹo thân thể, động tác này hơi mạnh, khiến cho bờ môi ấm áp của Tống Đại Lang đụng phải da thịt của nàng , hai người đều chấn động, Vương Nhị Ny xấu hổ không chịu được, hô hấp dồn dập nói "Tống đại ca, được rồi, không còn đau nữa"
Tống Đại Lang dùng nghị lực rất lớn mới có thể rời khỏi bộ ngực mềm mại kia, hắn giả bộ vân đạm phong khinh nói "Không được chạm vào nước, ngày mai phải thay thuốc"
"Đợi một chút, thế này không tốt lắm". Tống Tam Lang nói xong muốn vươn tay đem thuốc trị thương thoa lên một chỗ vết thương bị Tống Đại Lang quên bôi, ngón tay giống như vô tình ma sát tiểu đậu đỏ kia, gò má càng gần sát bên tai Vương Nhị Ny, thổi nhiệt khí.
Vương Nhị Ny vốn đã mẫn cảm làm sao mà chịu được thể này, chỉ cảm thấy thân thể từng đợt khô nóng, một loại cảm giác tê dại dâng lên, đầu ngón tay lạnh lẽo kia lại một lần nữa ma sát, nàng nhịn không được "Ưm" một tiếng.
Thanh âm nữ hài ngọt ngào, khiển cho mấy huynh đệ đều phải sôi trào, mấy tiểu lều trại đều dựng thẳng.
Vương Nhị Ny biết thanh âm bản thân rất... Nói như thế nào a, là phi thường dụ hoặc, trong lòng nàng sợ hãi, rất sợ hành động của Tống Tứ Lang đêm đó lại tái diễn, mang theo tiếng khóc cầu cứu nhìn Tống Đại Lang "Đại Lang ca, ta lạnh, ta muốn mặc quần áó
Tống Đại Lang là người đầu tiên khôi phục lại, bộ dạng ôn nhu làm nũng kia, khiến hắn mềm lòng chịu không được, vội vàng từ trong lòng Tống Tam Lang ôm lấy Vương Nhị Ny, trấn an hôn hôn cái trán của nàng, động tác mềm nhẹ mặc quần áo cho nàng, lại nói với Tống Tam Lang "Nương tử còn nhỏ, kiên nhẫn một chút đi.."
Bữa sáng này thật sự là vô vị , mỗi người đều có tâm tư khác nhau, Vương Nhị Ny là vì thẹn thùng, dù là bất cứ ai bị mấy người "Trượng phú mới quen thoát xiêm y vây xem đều sẽ xấu hổ chịu không được. Tống Đại Lang là vì bản thân khó có thể kiềm chế rung động, Tống Tam Lang là vì quên không được cảm xúc non mềm trắng mịn, bị khơi mào ra khát vọng sâu nhất trong nội tâm, Tống Ngũ Lang là vì cực độ áy náy cùng... cảm xúc ôn nhu không hiểu trào ra.
Sau khi ăn xong Tống Tam Lang mang theo Tống Ngũ Lang xuống ruộng, Tống Đại Lang thu thập chén bát, lại đem việc trong nhà làm xong, tiếp tục tay cầm tay dạy Vương Nhị Ny đan giỏ như ngày hôm qua.
Vương Nhị Ny đối với Tống Đại Lang đã không có tâm phòng bị, cảm thấy năm huynh đệ trong nhà không có người nào so được với Tống Đại Lang càng khiến cho nàng tự tại, dường như chỉ cần ở bên cạnh hắn, nàng có thể thả lỏng toàn thân.
Thực ra do Tống Đại Lang là người có tính cách trầm ổn cùng nội liễm, khiến cho Vương Nhị Ny người đang bị vây hãm trong mê mang và sợ hãi đối với thế giới xa lạ tìm được an ủi, hơn nữa Tống Đại Lang tận lực dung túng, càng khiến Vương Nhị Ny từ nhỏ thiếu đi sự yêu thương chậm rãi chìm sâu