Kỳ thực có câu quan tâm tất loạn, Tống Tam Lang căn bản chính là bởi vì quá quan tâm cho nên mới loạn mà thôi. Vương Nhị Ny cũng không phải thật sự là thiểu nữ mười bốn tuổi, nàng cũng biết nam nhân sẽ có lúc nhịn không được, đó gọi là bản năng tự nhiên, nàng hận là ngày hôm qua còn lời ngon tiếng ngọt, hôm nay liền bại lộ việc từng nhìn trộm, nói đến nói đi, cũng chỉ là tiểu cô nương ghen tị, chỉ cần hắn quan sát một chút sẽ nhìn thấy.
Bất quá giờ phút này... Tống Tam Lang của chúng ta như một pho tượng điêu khắc đứng ở giữa sân, trong đầu chỉ có một câụ. Vương Nhị Ny tức giận, nàng không thích mình...
Tống Đại Lang cảm thụ được thân thể mềm mại trong lòng, bởi vì khoảng cách gần có thể nhìn thấy cái cố trắng nõn, hắn cực lực khắc chế mới không có nhịn xuống hôn lên, bỗng nhiên dư quang khóe mắt nhìn thấy Tống Tam Lang thất hồn lạc phách, trong lòng hắn hiểu rõ, thầm thở dài một hơi, trong đầu lập tức có ý
"Nương tử, ta muốn đem chăn đệm đi giặt, nàng học với Tam Lang đi?" Tống Đại Lang giống như vô tình nói.
"Ta đây cũng muốn đi giặt đệm chăn " Vương Nhị Ny vội vàng nói.
Tống Đại Lang trầm mặt "Nghe lời, nàng không phải muốn học đan sọt sao? Lại muốn đi giặt chăn đệm"
"À, ta đã biết". Vương Nhị Ny ủ rũ nói.
Tống Đại Lang thấy lời nói có chút nặng, sờ sờ đầu của Vương Nhị Ny, lại ôn nhu nói "Thế này mới ngoan, một lát nữa, nàng phải nghe lời của Tam Lang ca"
Nhìn thân ảnh Tống Đại Lang đi xa, Vương Nhị Ny quay đầu, căn bản là không nói tiếng nào
"Nương tử, nàng có phải đang giận không?". Tống Tam Lang chỉ mê mang tạm thời, hắn rất nhanh liền khôi phục sức chiến đâu, hắn cũng không tín là không dỗ được nha đầu kia. Vương Nhị Ny tước cành liễu trong tay, xem như không nghe thấy...
"Nương tử, nàng tước cảnh liễu sai rồi... Ta nói nàng nghe, phải làm như thẽ này". Tống Tam Lang thấy cảnh liễu đáng thương bị Vương Nhị Ny tước chỉ còn lại có một nửa.
Tay Tống Tam Lang vương ra, bản năng Vương Nhị Ny liên kháng cự... Một hồi tới lui, con dao lại cắt trúng ngón trỏ của Vương Nhị Ny, lập tức máu chảy ra. Vương Nhị Ny đau muốn rụt tay về, lại bị Tống Tam Lang kéo qua, trực tiếp ngậm vào trong miệng.
"Huynh mau buông ra ", Vương Nhị Ny thấy Tống Tam Lang dùng ánh mắt cực nóng nhìn bản thân, một điểm cũng không ngại bẩn, trong lòng thẹn thùng, ngay cả cảm giác đau đớn cũng mất hết, chỉ cảm thấy từ cổ đến gò má đều đỏ lên.
Tống Tam Lang ôn nhu liếm liếm ngón tay của Vương Nhị Ny, còn có chút dâm mị cắn một ngụm, hàm chứa tươi cười, xứng với dung mạo anh tuấn kia, khỏi cần phải nói có bao nhiêu phong lưu phóng khoáng...
"Còn đau không?"
"Ta... Ta đi đây ", Vương Nhị Ny thẹn thùng rút tay về, lập tức đứng lên, nhưng mà không đợi nàng bước đi, đã bịTống Tam Lang ôm lấy từ phía sau, hơi thở nam tính quen thuộc kia đập vào mặt, khiẽn Vương Nhị Ny run sợ, cảm thấy giống như, kỳ thực... Nàng cũng không phải tức giận.
Tống Tam Lang chôn đầu ở gáy trắng của Vương Nhị Ny, ôn nhu nói "Kỳ thực ta không ghét bỏ ngực phẳng của nàng Ta... A, nương tử sao lại cắn ta Đừng đi"
Vương Nhị Ny hầm hừ chạy về trong phòng, nghĩ rằng, sắc lang chính làsắc lang, xém chút nữa lại bị hắn lừa gạt, còn tưởng rằng... Mỗi ngày chỉ biẽt nghĩ đến ngực to, nàng lại nhìn bộ ngực phẳng của mình, khóc không ra nước mắt, ngươi nhanh lớn một chút đi a, nàng cũng không muốn làm Thái Bình công chúa.
Lúc Tống Đại Lang giặt xong chăn đệm trở về, phát hiện hai người vẫn xoay xoay vặn vặn như cũ, thầm thở dài một hơi, nghĩ lão tam ngày thường thông minh khéo đưa đấy đâu rồi? Mình đã cho một cơ hội tốt như vậy còn không biẽt tận dụng.