⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Tam Lang không ngăn được Tống Ngũ Lang, trong lòng liền tức giận. Lúc trước, đầu tiên là để cho Tống Tứ Lang tuôn ra việc trộm tiểt khố, hôm nay lại...
Ngày hôm qua thật vất vả ở trước mặt Vương Nhị Ny xây dựng hình tượng anh minh thần võ cứ như vậy tiêu tán sao? Hắn thật có chút khóc không ra nước mắt
Tống Đại Lang nhìn Vương Nhị Ny khiếp sợ, ho nhẹ một tiếng Nương tử, Tam Lang còn nhỏ a, không hiểu chuyện, việc trước kia đã qua rồi, ăn cơm Ăn cơm "
Vương Nhị Ny nhìn dáng người cao to của Tống Tam Lang, âm thầm suy nghĩ, thế này mà còn nhỏ à? Quả nhiên cảm giác đêm qua đều là ảo giác, Tống Tam Lang căn bản chính là một tên sắc lang, nàng oán hận cắn miểng khoai tây, giống như là để hả giận, bản thân còn cảm thấy rốt cục có thể gặp được người hiểu mình,
Tống Ngũ Lang nhìn biểu cảm quỷ dị của mọi người, có chút không biểt nói cái gì "Đại ca, có phải ta nói sai cái gì hay không?"
Tống Đại Lang bất đắc dĩ thở dài, sờ sờ đầu của hắn "Đệ vẫn thành thật ăn cơm đi "
"À "
Lúc ăn cơm chiều, Tống Đại Lang thu thập bát đũa, mấy ngày nay trong nhà không có việc gì, Tống Tam Lang phải đi chặt cành liễu ngồi đan thành sọt, đem ra chợ bán lấy tiền phụ giúp trong nhà.
Vương Nhị Ny từ sau khi gả vào nhà thì luôn làm sâu gạo, trong nhà đệm chăn tốt nhất đều cho nàng, quần áo tốt nhất cũng cho nàng mặc. Lúc ăn cơm phàm là thức ăn có thịt đều sẽ cho nàng ăn, ngay cả Tống Ngũ Lang còn nhỏ cũng biẽt nhường Vương Nhị Ny, điều này làm cho Vương Nhị Ny cảm thấy trong lòng áy náy. Hôm qua Tống Tam Lang một phen chỉ điểm, nàng cảm thấy mặc kệ về sau thẽ nào, hôm nay đã ở chung với nhau thì phải nỗ lực để sống tốt với nhaụ
Vương Nhị Ny thay đổi quần áo vái thô ở trong nhả, không biẽt người chịu đựng như thế nào, nàng thật sự là rất khó chịu a, trên vai giống như có kim đâm, ngứa ngứa...
"Tống đại ca, đế ta giúp một tay", Vương Nhị Ny biẽt Tống Đại Lang chịu không nổi nhất là bộ dạng ôn nhu làm nũng của nàng, cố ý đế thanh âm thấp mấy phần.
Quảnhiên trong mắt Tống Đại Lang có một tia kính hỉ, bắt đầu do dự "Nhưng mà sẽ khiến tay bị thương, nàng là một nữ hải tử vẫn không nên động vảó
Tống Tam Lang cũng tiến vào "Đúng vậy, nương tử, nàng vẫn nên đi nghỉ ngơi đi "
Vương Nhị Ny quay đầu, giống như căn bản không nhìn thấy Tống Tam Lang, đối với Tống Đại Lang hồi đáp "Nhưng nghỉ ngơi hoài sẽ sinh ra mốc meo a, huynh an bài cho ta chuyện gì đơn giản là được. Được không.. Đại Lang ca ca".
Tốt rồi, chiêu này là thiên hạ vô địch làm nũng cũng đều dùng đến, còn không quên bám lên cánh tay của Tống Đại Lang, giả bộ làm tư thái cô gái ngoan.
Tống Đại Lang làm sao chịu được thế này, hắn thu hồi biểu cảm vân đạm phong khinh, lập tức giơ cờ trắng đầu hàng, dùng thanh âm ôn nhu đến mức có thể làm người ta chết chìm nói "Được rồi, nhưng mà nàng phải cẩn thận, đến ngồi ở bên cạnh ta". Nói xong liền xê dịch một chút trên băng ghế dài.
Vương Nhị Ny vui sướng ngồi qua, hai người gắt gao ngồi cùng với nhau, Tống Đại Lang so với Vương Nhị Ny cao hơn rất nhiều, hơn nữa tay chân lại dài, tự tay dạy nàng, từ xa nhìn thấy giống như là đang ôm nhau, thân mật vô cùng.
Tống Tam Lang có cảm giác trái tim giống như bị bỏ vào hầm băng giá rét, khung cảnh kia chua xót vô cùng, không cần phải nói có bao nhiêu khó chịu, hắn là một người thông minh, lại hiểu được sắc mặt của người khác, cho tới bây giờ mọi việc đều thuận lợi, bất kể là bạn bè hay phụ nữ trong thôn, còn chưa từng gặp phải chướng ngại vật...
⬅ Trước Tiếp ➡