⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Nhị Ny bỗng nhiên có loại cảm giác khó che giấụ.. Thần sắc nàng ảm đạm, đúng vậy, thế giới này đối với nàng mà nói quá mức xa. Từ nay về sau khó mà thoát ra ngoài, nàng còn có thể làm được gì? Bỗng nhiên nàng có cảm giác đất trời bao la nhưng không có chốn nương tựa, tựa hồ... Tựa hồ hiện tại nàng chỉ có thể dựa vào mấy vị trượng phu này.
Tống Tam Lang cảm nhận được thân thể nhỏ nhắn trong lòng dần dần thả lỏng, trong mắt lướt qua ánh sáng giảo hoạt, bất quá trong một cái chớp mắt, bỗng nhiên cảm thấy trong ngực ướt át... Trong lòng hắn hốt hoảng, vội muốn kéo Vương Nhị Ny ra, nhưng nàng gắt gao ôm chặt lấy thắt lưng của hắn không buông.
"Nương từ, nàng làm sao vậy? Có phải Tam Lang ca nặng lời hay không?".
Tống Tam Lang tựa hồ cảm thấy nước mắt ẩm ướt kia theo ngực, chậm rãi rót vào trong lòng, khiẽn hắn có cảm giác chua xót.
"Không phái... Ta chỉ là nhớ nhà". Thanh âm của Vương Nhị Ny mang theo tíẽng khóc, như một đứa trẻ bị lạc đường, giọng đầy run rẩy.
Trong lòng Tống Tam Lang thương tiẽc, nhẹ tay vỗ vỗ sau lưng Vương Nhị Ny, càng ôm sát thắt lưng cùa nàng "Sau nảy, nơi này chính là nhà của nàng, bọn ta đều là tướng công của nàng, là người thân thiẽt nhất của nàng, sẽ không để người khác khi dễ nàng, cũng sẽ không để cho nàng chịu khổ, nương từ, nàng có tin tưởng bọn ta không?"
Vương Nhị Ny rưng rưng ngấng đău, nước mắt trong suốt còn đọng trên mi... Giống như một đóa hoa phù dung trắng noãn, ở trong bóng đêm lẳng lặng tỏa sắc.
Trong nháy mắt, Tống Tam Lang bị mê hoặc, hắn kìm lòng không đậu vương tay lau nước mắt Vương Nhị Ny, dùng gò má của mình cọ qua, mỉm cười nói "Thật lả nha đầu ngõc, thế này mả cũng khóc"
Đêm càng lúc càng khuya, Tống Tam Lang tiếp tục hỏi chuyện, Vương Nhị Ny không đáp lời, nhưng mà hai người đều cảm thấy khoáng cách dường như ngắn lại.
Sáng sớm hôm sau, Tống Đại Lang thấy Vương Nhị Ny tích cực giúp đỡ hắn rửa rau nấu cơm, có chút thụ sủng nhược kinh. Hắn khuyên nửa ngày mới đem Vương Nhị Ny trở về phòng ngủ, nói thân thế muốn tốt phải ngủ nhiều, Vương Nhị Ny nhìn vóc người thấp bé của bản thân, lại nhìn bộ ngực lép, mới miễn cưỡng đồng ý đi ngủ.
Thật vất vả đến lúc ăn sáng, Vương Nhị Ny cũng hoạt bát rẩt nhiều, lúc trước khi gắp thức ăn cho các huynh đệ đều ngại ngùng nấn ná, còn bây giờ thì chủ động rất nhiềụ
Tống Ngũ Lang nhìn chằm chằm Vương Nhị Ny nhìn nửa ngày mới nói "Ta cảm thấy nương tử hôm nay có chút không giống ngày thường"
"Có phải càng đẹp hơn không?". Tống Tam Lang cười hắc hắc, lại gắp một khối khoai tây, hắn đối với Vương Nhị Ny kỳ vọng rất cao, hiển nhiên đối với thân hình chưa phát dục hiện tại của nàng không vừa lòng lắm.
Bất quá lần này lại khiến Tống Tam Lang xấu hố , Vương Nhị Ny bình thường gắp cho cái gì thì ăn cái nấy, hôm nay lại mất hứng nói "Tam Lang ca, ăn khoai tây ngực không có to lên đâu ". Nàng nên sớm điều chỉnh lại suy nghĩ này của Tống Tam Lang.
Tống Đại Lang một ngụm cơm xém chút nữa là phun ra..
Tống Ngũ Lang ở bên cạnh đang ăn canh há to miệng, ngay cả trứng gà đều có thể bỏ vào... Hắn hút hấp nước mũi, kỳ quái nói "Tam ca, không phải huynh nói Lưu nương tử có bộ ngực như thế là do ăn khoai tây sao? Nương tử nói không phải kìa?"
Tống Tam Lang rốt cục chống đỡ không được mặt đỏ lên, đánh vào cái ót của Tống Ngũ Lang "Không được nói bậy "
Tống Ngũ Lang ủy khuất vuốt đầu, một bộ dạng muốn khóc "Ta không có nói bậy, huynh đã quên, huynh cố ý mang theo ta đi đến bờ sông, ở sau tảng đá nhìn Lưu nương tử giặt quần áo... Mỗi lần Lưu nương tử dùng gậy gỗ đập xuống, lúc bộ ngực rung động, huynh đều nhìn không chuyển mắt..."
⬅ Trước Tiếp ➡