⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng bàn tay là da thịt trắng nõn, khác với sự rắn chắc của hắn, cơ thế mềm yếu mang theo mùi thơm nữ tính, Tống Tam Lang có chút kìm lòng không đậu chậm rãi ma sát... Loại xúc cảm này thật sự khiến người ta muốn ngừng mà không được, Tổng Tam Lang vốn thầm nghĩ sờ xong sẽ thu tay lại, ai ngờ càng sờ càng nghiện.
Chỗ này chính là chỗ đẹp nhất, còn có hai hạt đậu đỏ nhỏ, Tống Tam Lang chạm nhẹ vào nó... Cảm giác nó bị sự đụng chạm của mình mà cứng lên, hắn có chút khổ sở thở dốc một tiếng, nhịn không được đem áo lót của Vương Nhị Ny vén lên.
Hai hạt đậu đó kia càng lộ rõ trước mắt, vô hạn dụ hoặc hắn. Tống Tam Lang chiến đấu tư tưởng nửa ngày, rốt cục vẫn không nhịn được bắt đầu hôn lên. Hắn trái ngược với Tống Tứ Lang, là người tâm tư kín đáo, động tác so với Tống Tứ Lang ôn nhu rất nhiêu, sợ Vương Nhị Ny không thoải mái. Vô cùng nhẹ nhàng, hắn nói với bản thân, chỉ một lát... Lập tức liên ngủ.
Trong phòng im ắng, truyền đẽn tíẽng thở dốc càng ngày càng nặng cùa Tống Tam Lang... "Đáng chết ". Tống Tam Lang đem mặt chôn ở gáy của Vương Nhị Ny, ngửi mùi thơm nữ tính tự nhiên của nàng, đầu óc choáng váng, thật sự là chịu không nổi. Vật nam tính cứng rắn kia sắp chịu không nổi muốn nổ tung rồi, nhưng mà nương tử còn nhó như vậy...
Vương Nhị Ny tựa hồ chịu không nổi sức nặng đè lên gáy, cau mày, um một tíẽng. Trong lòng Tống Tam Lang chấn động, vội vàng ngẩng đầu, sợ đánh thức nữ hài trong lúc ngủ mơ. Chỉ là thân thế nữ tử sáng loáng kia, còn có tiếu đậu đó càng thêm rõ ràng ánh vào mi mắt, hắn ngao kêu một tiẽng, một cái xoay người áp ở trên người Vương Nhị Ny, ngón tay run run theo đôi chân tiến vào.
Xúc cảm giữa hai chân là rõ ràng như vậy, Vương Nhị Ny mở ánh mắt mê mang, có chút kính hoảng, nhìn Tống Tam Lang đang đè trên người "Tam Lang ca? Huynh đang làm cái gì vậy?"
Tống Tam Lang thấy Vương Nhị Ny đã bị đánh thức dứt khoát không cố kị nữa, hôn hai gò má của nàng, ấm ách nói "Nương tử, cho ta sờ một chút". Bàn tay đế giữa hai chân của Vương Nhị Ny không ngừng lại, tiếp tục tìm kiếm.
"Đaụ.." Vương Nhị Ny khóc lóc vặn vẹo thân mình, hai tay đế trong lòng ngực quang lõa của Tống Tam Lang, đáng thương nói.
Tống Tam Lang nhìn con ngươi ngập nước kia, bỗng nhiên liền mềm lòng, nàng còn nhỏ như vậy a... cắn răng một cái bắt tay rụt trở về, thở dốc nói "Nín đi, ta không làm nữa"
Vương Nhị Ny chớp chớp mắt, cảm thấy khó có thế tin, nàng cắn nhanh môi dưới, qua một hồi lâu, nhỏ giọng nói "Tam Lang ca, cám ơn huynh"
Âm thanh nữ hài mang theo rung động cảm ơn, giống như một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve trái tim của Tống Tam Lang. Hắn xoay người gắt gao ôm nữ hài vào trong lòng, sợ vừa buông tay sẽ không tìm thấy... bên tai nàng nhỏ giọng nói "Ta biết nàng không cam lòng, nhưng mà huynh đệ bọn ta đều là thật lòng yêu thương nàng, đừng suy nghĩ nữa"
Trong lòng Vương Nhị Ny chấn động, nàng đã rất nỗ lực muốn dung nhập vào trong gia đình này, tận lực để bản thân thả lỏng, hơn nữa ôn hòa đối đãi từng người, tuy rằng nàng thật chán ghét bị xâm phạm như vậy, tuy rằng nàng thật không thích loại ánh măt thèm muốn này... Nhưng mà nàng từng nghĩ qua, Tống Tam Lang nhìn như chẳng hề đế ý lại luôn cẩn thận quan sát nhìn ra nội tâm của nàng "Ta không có"
Nụ hôn ấm áp chạm vào trán của Vương Nhị Ny, mang theo sự thương tiếc khó nói "Nương tử, không cần phủ nhận, nàng còn nhỏ, về sau từ từ rồi sẽ hiểu, thế đạo vốn gian nan"
⬅ Trước Tiếp ➡