⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Ngũ Lang cầm khăn tay mới có chút không nỡ muốn dùng tay áo lau nước mũi. Đang do dự, bỗng nhiên cảm thấy không khí quỷ dị, ngẩng đầu, chỉ thấy Tống Tứ Lang đang dùng ánh mắt hung hăng độc ác nhất từ trước đến giờ nhìn mình, hắn bị dọa đến run run, chột dạ nghĩ, chẳng lẽ tứ ca biết hắn lấy tiền trong giầy của hắn đi mua kẹo? "Tứ ca, huynh làm sao vậy?"
"Lão ngũ, đệ còn nhớ lúc đệ năm tuổi..."
Lời Tống Tứ Lang còn chưa nói xong, Tống Ngũ Lang vội vàng khủng hoảng nói "Tứ ca, sai rồi, khi đó thật không biết cái cốc kia là của huynh, lại không nhịn được, cho nên mới tiểu vào trong đó a"
"A? Đệ tiểu vào trong cái cốc của khi nào?". Tống Tứ Lang vốn là lớn lên rất cương nghị, trên người tràn ngập hơi thở rắn rỏi, cái chau mày này, vô hình mang theo khí phách khiếp người, Tống Ngũ Lang rụt lui thân mình "Tứ ca, không phải nói chuyện đó à... "
Gân xanh của Tống Tứ Lang bạo khởi, ghê tởm che miệng lại, lão ngũ này không còn gì để nói "Phi là nói hồi nhỏ đệ luôn đái dầm Mãi đến khi đệ năm tuổi, không phải giặt chăn nệm giúp đệ sao?"
Tống Ngũ Lang gật đầu như giã tỏi "Đứng, biết tứ ca đối với tốt nhất". Giờ khắc này hắn có một cảm giác, chỉ cần Tống Tứ Lang không truy cứu việc hắn làm sai, cho dù nói heo bay trên trời hắn cũng muốn trả lời là đúng.
Bởi vì trong mấy huynh đệ, khí lực của Tống Tứ Lang là lớn nhất, một nắm đấm cũng có thể khiến người xanh tím mặt mày, cái mông nhỏ của hắn còn lưu lại mấy dấu vết xanh tím a.
"Vậy hôm nay ngủ với nương tử, có ai còn dị nghị gì không?"
Vài người đều ủ rũ, không muốn nói chuyện, ngươi nhìn , nhìn ngươi, đến bước này còn chiêu gì nữa chứ, Tống Đại Lang thanh thanh yết hầu nói "Như vậy đi, đêm nay nương tử ngủ với đệ"
Cứ như vậy, Vương Nhị Ny lại bị chuyển nhượng cho Tống Tứ Lang, Tống Tứ Lang rất kích động a, cũng không quản tối rồi, mang giầy vào, khoác thêm áo.
"Tống tứ ca muốn đi đâu?"
Tống Đại Lang ôm Vương Nhị Ny, hôn hôn tay nhỏ bé trắng nõn của nàng " hắn đi tắm rửa "
"Tắm rửa? Còn chưa tắm sao?"
Tống Tam Lang nhéo nhéo gò má trắng mịn của Vương Nhị Ny, trong lòng rất luyến tiếc a, ghen tị nói "Nương tử, Tứ Lang ca của nàng trên người có rận, cho nên phải nhanh đi tắm, nàng có sợ không?"
Vương Nhị Ny nhìn bộ dạng đe dọa của Tống Tam Lang " ..."
Tống Tứ Lang vừa mới vào nhà trên thân còn để lộ những giọt nước chảy dài trên vòm ngực hoàn mỹ, hung hăng trừng mắt Tống Tứ Lang đang bịa đặt làm xấu hình tượng của hắn, lập tức quay sang thay đổi một bộ mặt ôn hòa, tận lực ôn nhu nói "Nương tử, đừng nghe huynh ấy nói bậy, rất sạch sẽ a "
Tống Tam Lang ngượng ngùng cười cười, luyến tiếc hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của Vương Nhị Ny một cái "Nương tử, đi ngủ trước, nếu Tứ Lang khi dễ nàng, nàng phải nhớ cố gắng kêu to lên ". Nói xong cũng không quản Tống Tứ Lang, tự mình đi ngủ, Tống Tứ Lang tức giận đến xanh cả mặt.
Tống Đại Lang cùng Tống Tứ Lang giống như là đang bàn giao lãnh thổ thật thận trọng nghiêm túc "Tứ Lang, buổi tối nương tử thích đá chăn, đệ phải nhớ đắp chăn kỹ cho nàng a "
"Đại ca, đã biết". Tống Tứ Lang thận trọng gật gật đầu vươn tay chuẩn bị tiếp nhận Vương Nhị Ny.
Tống Đại Lang càng thêm ôm chặt Vương Nhị Ny "Tứ Lang... Buổi sáng, nương tử còn muốn ngủ nhiều một chút, lúc đệ thức dậy đừng đánh thức nàng"
"Đại ca, cái này cũng biết..." Tống Tứ Lang không kiên nhẫn nắm nắm tóc.
"Còn có vóc người nương tử nhỏ, đệ nhớ đừng đè nặng nàng...". Bộ dáng Tống Đại Lang nói lải nhải lẩm bẩm không giống như giao nương tử, mà giống như một người mẹ có con gái đậu đại học chuẩn bị đi nhập học, thật là khó chịu a, chỉ còn thiếu mỗi nước mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡