⬅ Trước Tiếp ➡
Chủ đề chính của hội nghị gia đình là sau này Vương Nhị Ny ngủ với ai? Đối với huynh đệ Tống gia mà nói đó là một vấn đề cực kỳ nghiêm túc, tuy rằng Tống Đại Lang dùng thương tích của Vương Nhị Ny làm cớ để chiếm giữ mấy ngày, nhưng mà không cho mấy huynh đệ khác chút ngon ngọt để ăn, hắn thật sợ mấy tên huyết khí sôi trào bọn họ sẽ đồng loạt tạo phản.
Tống Đại Lang " thấy hay là nghe lời của nương tử đi, nàng muốn ngủ với ai thì ngủ với người đó". Lời này của Tống Đại Lang xem ra rất có phong độ của quân tử, tôn trọng ý tứ của Vương Nhị Ny, kỳ thực là bản thân hắn đã tính toán kĩ, bởi vì Vương Nhị Ny cùng hắn ngủ vài ngày, hai người đều cảm thấy thích ứng rất tốt, đương nhiên trừ việc "ăn không được" mà ngủ không yên giấc, cho nên Vương Nhị Ny đương nhiên sẽ chọn hắn trong đám huynh đệ xa lạ kia.
Trong đám huynh đệ, Tống Tam Lang là thông minh nhất, vòng vo đảo mắt châu "Đại ca, thấy vẫn là rút thăm đi, như thế mới công bằng"
Tống Nhị Lang mặc kệ , từ nhỏ năm huynh đệ làm việc gì đều là rút thăm quyết định ai đi làm, mỗi lần việc không hay ho sẽ để hắn đi, vừa mới bắt đầu hắn còn tưởng rằng bởi vì vận khí của hắn không tốt, sau này Tống lão ngũ nhìn thấy được, hắn mới biết được là do lão tam động tay động chân ở bên trong, lúc ấy hắn có thể động tay động chân, lần này khẳng định cũng có thể " không được, thấy vẫn là theo thứ tự đi, mấy ngày trước là ngủ với đại ca, hôm nay đương nhiên ngủ với "
Vương Nhị Ny ở một bên tập trung tinh thần nghe, nhìn Tống Nhị Lang ngày thường hiền lành chân thật thế nhưng cũng có đầu óc, nhịn không được ngẩng đầu nhìn qua, vừa khéo gặp phải ánh mắt của Tống Nhị Lang.
Tống Nhị Lang thấy Vương Nhị Ny nhìn qua, ánh mắt ướt sũng như một nai con ngây thơ, tâm đều nhuyễn, ngây ngô cười, trên mặt lộ ra đỏ ửng hiếm thấy, hiển nhiên là có chút thẹn thùng.
Tống Tứ Lang vỗ lò sưởi đặt gần đầu giường, khiến vài người yên lặng xuống "Con mẹ nó, đại ca, năm đó thân thể huynh không tốt, không phải một mình chạy vào núi cả một tháng để kiếm nhân sâm cho huynh sao?"
Tống Đại Lang gật gật đầụ..
"Nhị ca, năm đó chân huynh bị sói cắn, không phải liều mạng cứu huynh ra sao?"
Tống Nhị Lang gật gật đầụ..
"Tam ca, năm đó huynh trộm tiết khố của Lưu tam nương..." lời Tống Tứ Lang còn chưa nói xong đã bị Tống Tam Lang nhanh tay lẹ mắt bưng kín miệng, Tống Tam Lang gấp đến độ cái trán toát đầy mồ hô, chột dạ nhìn nhìn Vương Nhị Ny nhỏ giọng nói "Cái đó đều là chuyện lúc nhỏ, lúc ấy không hiểu chuyện, không hiểu chuyện..."
Trộm tiết khố... Vương Nhị Ny biết ở cổ đại tiết khố chính là loại quần áo tương đương như quần lót, nói như vậy Tống Tam Lang đã làm chuyện trộm quần lót của người khác? nàng nhìn Tống Tam Lang ánh mắt lập tức không còn giống như trước, nghĩ rằng thì ra Tống Tam Lang lại là một người đáng khinh như vậy
Sắc mặt Tống Tam Lang đỏ ửng, trong lòng có chút khó xử, đây đều là chuyện cũ a "Khi đó mới tám tuổi, xem như đệ thắng, đêm nay ngủ một mình được chưa?". Nói xong tựa như một con gà đá bị đánh bại nằm một đống trên giường, thầm nghĩ, tứ đệ này thật sự là không lên tiếng thì thôi, bỗng nhiên lên tiếng, thủ đoạn rất hung tàn, mình căn bản so với hắn còn kém a.
Trong phòng im ắng, ánh mắt Tống Tứ Lang lại nhắm ngay Tống Ngũ Lang cầm khăn tay chuẩn bị lau nước mũi.
⬅ Trước Tiếp ➡