"Đại ca, huynh nói xong chưa, trời sắp sáng rồi". Nhẫn nại của Tống Tứ Lang rốt cục dùng hết.
Tống Đại Lang cũng biết nếu còn cố tình kéo dài, chiếu theo tính cách của lão tứ thì chỉ có nổi điên lên thôi, đàng phải nói lời cuối với Vương Nhị Ny "Nương tử, nàng phải ngoan ngoãn, đừng nhớ ... Nhớ cũng không sao, ngủ ở bên cạnh nàng a "
Tống Tứ Lang không thể nhịn được nữa, một phen ôm Vương Nhị Ny qua, đi tới giường của mình, phất phất tay với Tống Đại Lang ở sau lưng "Đại ca, huynh mau ngủ đi "
Tống Đại Lang thấy trong ngực trống không, trong lòng một trận lạc lõng...
Vương Nhi Ny chưa từng nghĩ đến có một ngày nàng đồng thời có được năm trượng phu, hơn nữa năm trượng phu này còn thích thay phiên ôm nàng ngủ, thật là khốn quẫn a...
Nhưng mà nàng lớn lên ở một thế giới chủ nghĩa khoa học xã hội, không phải là một đứa trẻ, tuyệt đối duy trì chế độ một vợ một chồng, nhưng mà...
Nhưng mà... Trong một thế giới xa lạ như vậy, thế giới chủ nghĩa nam nhân, nàng là một đứa con gái bị cha mẹ bán đi, căn bản không thể làm chủ. Nếu muốn phản kháng phải có sức lực, mà Vương Nhị Ny cái gì cũng không có, cho nên nàng chỉ có thế nhận mệnh mà sống trong gia đình này. Hoàn hảo là nàng thật may mắn, năm huynh đệ Tống gia kỳ thực đều là người tốt, hơn nữa lại thật tâm sủng nàng, tuy rằng có thể nguyên nhân chỉ có một, là muốn nàng làm nương tử của bọn hắn, mặc kệ nương tử này là Vương Nhị Ny hay là Từ Nhị Ny.
Nghĩ đến đây Vương Nhị Ny phiền lòng một trận, Tống Tứ Lang bên kia cũng không để ý đến tâm tình biến hóa của Vương Nhị Ny, hắn đang cao hứng thu dọn chỗ bọn họ ngủ.
Trải xong đệm giường, lại chuẩn bị xong gối đầu, vẫy vẫy tay với Vương Nhị Ny "Nương tử, lại đây, chúng ta ngủ". Ánh trăng từ cửa số chíẽu vào, ánh mắt Tống Tứ Lang sáng ngời
Vương Nhị Ny chậm rì rì đi qua, lại bị Tống Tứ Lang nóng vội một phen ôm vào trong lòng "Đừng sợ, ta sẽ không làm gì nàng... Đại ca nói, phải đợi nàng lớn hơn một chút"
Nam nhân đối diện nàng còn mang vẻ trẻ con, trên khuôn mặt cương nghi, có chút đỏ ửng hiểm thấy, hiển nhiên là có chút ngượng ngùng, Vương Nhị Ny cúi đầu, nhỏ giọng nói "Ta không quen cùng người khác ngủ chung
Tống Tứ Lang buồn bực, mấy hôm trước lúc Tống Đại Lang ôm ngủ tại sao không nói không quen a, đến phiên hắn thì nói là không quen? Hắn cảm thấy lòng tự trọng của bản thân bị tổn thương trầm trọng, Tống Tứ Lang tính tình táo bạo, lúc song thân còn sống cũng trị không được, huống chi hiện tại song thân hắn...
"Con mẹ nó, ngủ Ngủ ". Nếu là bình thường dựa theo tính khí của Tống Tứ Lang, nắm tay kia đã sớm vọt qua , nhưng mà đối với tiểu nương tử mềm mại này hắn thật làm không được, chỉ là bảo hắn ôn tồn nói chuyện, cũng không có khả năng
Vương Nhị Ny bị Tống Tứ Lang gắt gao ôm vào trong ngực, nằm ở trên đệm mềm, phía sau nàng là vòm ngực dày rộng của Tống Tứ Lang, bên tai là tiếng hít thở nóng rực của Tống Tứ Lang... Thứ nam tính kia dần dần nhô lên, càng ngày càng nóng bỏng.
Trong bóng đêm bốn phía một mảnh yên tỉnh, chỉ có thế nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng, Tống Tứ Lang ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, sống mười mấy năm rốt cục cũng đã biết thế nào là nữ nhân, lại gần trong gang tấc như vậy, làm sao có thể ngủ được? Lúc này phải bắt đầu mới đúng, mông nhỏ mềm mại kia đối diện với vật nam tính của hắn, còn thường thường cọ xát hai cái, sườn mặt đáng yêu kia, trắng nõn mượt mà, thật muốn khiến người ta cắn một ngụm, lông mi thật dài ở dưới ánh trăng vẽ thành một cái bóng mờ... Tóm lại cả người, quả thực không có chỗ nào khiến Tống Tứ Lang chán ghét