⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Nhị Ny gắp thức ăn cho hai người xong lại cảm thấy xung quanh yên lặng xuống, nàng ngẩng đầu, chỉ thấy Tống Nhị Lang, Tam Lang cùng Ngũ Lang đều tha thiết nhìn mình, một bộ dạng khát vọng, trong lòng nàng cảm thấy kì lạ, cắn chặt răng, dùng hết cả dũng khí gắp thức ăn cho mọi người, thế này mới có tiếp tục ăn cơm.
Vương Nhị Ny phát hiện bản thân trở thành đại tiểu thư mười ngón tay không đụng đến nước, ăn xong bữa sáng nàng liền tỏ vẻ biết rửa bát, dù sao về sau còn phải ở chung một đoạn thời gian, nàng cũng không dám nhìn huynh đệ Tống gia làm việc, mà nàng thì ngồi không, nhưng mà không nghĩ đến huynh đệ Tống gia như là ăn ý với nhau, bát không để nàng rửa, heo cũng không cần nàng cho ăn, quả thật là biến nàng thành đại tiểu thư.
Cuối cùng vẫn là nàng cố gắng tranh việc, mới cho phép nàng nếu "Thân thể không mệt mỏi" thì đi thu dọn phòng ở, nhưng mà loại việc nặng như giặt quần áo vẫn không để nàng làm, nhiệm vụ chính của nàng là cố gắng ăn cơm, cố gắng mau lớn, mỗi lần Tống Tam Lang tận tình khuyên nhủ khuyên nàng ăn nhiều, sẽ thường xuyên nhìn về phía bộ ngực lép của nàng, khiến nàng cảm thấy nếu nó không to lên tí centimet nào thì giống như là phụ lòng bọn họ vậy... Đương nhiên đây chỉ là cảm xúc mới xuất hiện trong đầu óc ngu ngốc của nàng, sau này nàng hung hăng phỉ nhổ bản thân không có tiết tháo gì cả.
Vương Nhị Ny bị huynh đệ Tống gia sủng ái đến choáng váng, từ nhỏ nàng cũng là rất khổ, kỳ thực sinh hoạt nông thôn ở cổ đại cùng nông thôn ở hiện đại cũng không có gì khác nhau, đặc biệt là loại nông thôn điện nước không có của nàng, đều là nhà gạch mộc, giường sưởi nhóm lửa, hàng rào vây quanh trong vườn là các loại rau củ, các nhà bình thường thì mua heo, nuôi gà, vịt, cho nên Vương Nhị Ny cũng không giống những người khác, không thích ứng được khi biết mình xuyên không. Trái ngược, lại có loại cảm giác trở về hồi nhỏ, đỉnh núi xanh phía sau nhà, vây quanh một dòng sông trắng sáng như vải lụa... Ngay cả trong không khí đều là loại hương vị tươi mát mà nàng quen thuộc.
Duy nhất khiến nàng không thích ứng nổi chính là nàng có năm ông chồng... Nếu năm nam nhân này không phải là trượng phu mà là ca ca thì tốt rồi, nàng từng không ít lần nghĩ như vậy, đương nhiên hiện thực vĩnh viễn so với mộng càng tàn khốc.
Thương thế của Vương Nhị Ny dưới sự quan tâm chăm sóc của Tống Đại Lang rất nhanh liền khôi phục lại, chỉ là khó tránh khỏi để lại vết sẹo, may mắn là tương đối nhạt, không cẩn thận nhìn thì không thấy rõ, việc này khiến cho tâm lý của Vương Nhị Ny thư thái một chút, cô nương bình thường ai mà chẳng mong trên người không hề có vết sẹo nào.
Gió đêm như nước, bốn phía im ắng, chỉ có thể nghe được tiếng dế kêu, tối nay huynh đệ Tống gia đều ngồi ở đầu giường gần lò sưởi, ánh mắt đều nhìn Vương Nhị Ny, Vương Nhị Ny đã ăn ngon nhiều ngày, ngủ ngon, lại không cần làm việc, tự nhiên so với trước càng đẹp hơn, làn da trắng trẻo, non mịn, ở dưới ánh đèn nhìn có chút mỹ cảm mông lung, thắt lưng tinh tế kia, bọn họ một tay có thể nắm giữ, khỏi cần nói mê hoặc người thế nào...
Vương Nhị Ny sợ hãi vô cùng, ngoan ngoãn nằm ở chỗ của Tống lão đại, đừng nói nàng đã quen ngủ ở chỗ này, mặc dù có lúc nàng ngủ cảm thấy được cái cứng rắn kia của Tống Đại Lang trỗi dậy, khiến nàng cảm thấy kì lạ, cũng thật hoảng sợ, nhưng mà Tống Đại Lang trước giờ chưa từng làm gì nàng, nhiều nhất là có đôi khi sờ sờ bộ ngực lép của nàng... Nhớ tới bộ ngực nàng lại muốn khóc, tiểu cô nương này thật sự mười bốn tuổi sao? nàng nhớ lúc bản thân được mười bốn tuổi hai cái bánh bao nhỏ đã bao to... Ngay tại lúc Vương Nhị Ny miên man suy nghĩ, hội nghị gia đình của Tống gia đã cử hành.
⬅ Trước Tiếp ➡