Hơn nữa lữ đoàn cũng thật sự không thể để cho người ta chết đói, vẫn có thể trợ cấp một chút, nhưng sợ là nhà bà Tống không nỡ buông tay.
Đây là hai đứa cháu, hai năm nữa có thể đi làm việc và kiếm được công việc.
Khương Vân cũng nói mình có thể nuôi con.
Bí thư Tống "Cháu biết là được rồi."
Khương Vân "Ngoài ra Tống Chiêm Cương phải trả tiền nuôi con, khẩu phần ăn của bọn nhỏ, sau này còn có học phí. Anh ta rút một phần, tốt nhất là nên đưa luôn một lần."
Dù sao bí thư Tống cũng không có kinh nghiệm cho chuyện này, mà vào lúc này trong thôn cũng có rất ít cặp ly hôn.
Ông Phúc "Cậu ta nên như vậy, sinh nó ra mà không nuôi nó lớn, đó là cách làm của một súc sinh "
Bí thư Tống Được, dù sao cũng phải quản, ông không thể tiếp tay cho súc sinh.
Ông Phúc gọi Tống Chiêm Cương tới nói chuyện. Ở văn phòng lữ đoàn, bọn họ không dám quá đáng với phụ nữ, nhưng ở nhà cũng khó nói.
Khương Vân cảm kích ông Phúc vì cô mà chủ trì công đạo, tranh thủ lúc đang rót nước lặng lẽ rót một chút nước linh tuyền vào trong bình trà lớn của ông Phúc.
Mặc dù nước linh tuyền không để cho người bình thường rửa gân, rút tủy, hay là thay da đổi thịt. Nhưng cũng có thể phấn chấn tinh thần, uống thường xuyên có thể tai thính mắt tinh, thân thể mạnh khỏe, làm đẹp da dẻ và kéo dài tuổi thọ.
Cô hy vọng một người chuộng chính nghĩa như ông Phúc có thể sống lâu trăm tuổi.
Nếu bí thư Tống và ông Phúc đồng ý ra mặt vì cô thì Khương Vân cũng thở phào nhẹ nhõm, nóng lòng muốn đi tìm hai đứa con trai của cô.
Nhưng họ thấy ở ngoài cửa có hai người phụ nữ trung niên xông vào, người đi đầu khoảng ba mươi tuổi, mặt dài với đôi mắt tam giác, xương gò má cao cũng cái mũi diều hâu, chính là chị chồng cả của Khương Vân, Tống Hòe Hoa.
Tống Hòe Hoa thấy Khương Vân thì chửi ầm lên "Mày là đồ con dâu bất hiếu, mày đánh mẹ tao thành ra như vậy. Hôm nay người làm chị như tao đây phải dạy dỗ lại mày "
Cô ta giơ tay tát về phía Khương Vân, Khương Vân lùi một bước tiến hai bước, cô xoay người trốn vào văn phòng.
Tống Hòe Hoa không chịu bỏ qua, giương nanh múa vuốt đuổi theo.
Đột nhiên, một vật thể lạ bay xiên về phía cô ta, nhanh đến mức cô ta chỉ kịp dùng tay cản một chút.
"Xẹt "
Bốn vết máu xuất hiện trên tay cô ta.
Tống Hòe Hoa đau đến mức nhảy lên tại chỗ, muốn đuổi theo con mèo đen kia để đánh chết nó.
Con mèo lại chạy rất nhanh, chớp mắt cái đã nhảy từ tường lên nóc nhà, từ trên cao liếc mắt khinh thường nhìn xuống cô ta, giống như một vị hoàng đế.
"Con mẹ nó tổ tiên nhà mày " Tống Hòe Hoa tức đến không nói lên lời, hướng về phía mèo đen mà mắng nó cả buổi.
Người phụ nữ đi cùng cô ta là thím của Tống Chiêm Cương, được bà Tống nhờ tới đây để cho dạy Khương Vân một bài học.
Gia đình chồng của Tống Hòe Hoa là nhà họ Khương của lữ đoàn Hồng Tinh, cùng thôn với nhà mẹ đẻ của Khương Vân, hôm nay cô ta cố ý về nhà mẹ đẻ để dạy dỗ cô em vợ, để cô biết điều hơn đừng để cho em trai thấy khó chịụ
Nào ngờ vừa ra đến cửa thì thấy hai em trai dìu mẹ từ bên ngoài trở về, trên mặt trên tay đều là vết máu do bị mèo cào, nhìn thật quá thảm.
Thầy thuốc đã tiêu độc vết thương, nhưng không cho băng bó, dù sao thì cũng đã cầm máu nên cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, rồi để cho bọn họ về nhà chăm sóc.
Tống Hòe Hoa tức đến nỗi muốn lập tức quay trở về nhà tát Khương Vân, hai anh em Tống Chiêm Cương cũng chạy hổn hển muốn tìm Khương Vân dò hỏi, kết quả là cô không có ở chỗ này, vì thế mấy người đành chia nhau ra tìm.