⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Chiêm Cương đoán cô có thể đi tìm hai con, bà Tống lại cảm thấy cô có thể đi tìm một vị bác khác để than thở, vừa hay thím hai Tống tới đây, Tống Hòe Hoa kéo bà ta đến bên lữ đoàn nhìn xem.
Để vừa hay mà chặn đường của cô
Muốn làm cho cô từ từ trên cao ngã ngựa
Tống Hòe Hoa giận đến mức sắp nổ tung
Khương Vân âm thầm giơ tay cho mèo đen một like, sau đó lộ ra biểu cảm hoảng hốt trốn vào trong văn phòng.
Trước mặt bí thư cùng ông Phúc, cô tất nhiên sẽ không cứng rắn đối chọi với cô cả, tỏ ra yếu thế mới là lựa chọn tốt nhất.
Quả nhiên, bí thư Tống không thể không nhìn qua, trực tiếp lớn tiếng mắng Tống Hòe Hoa yên lặng một chút.
Thím hai Tống bày ra dáng vẻ người hòa giải, khuyên Khương Vân "Mẹ Tiểu Hải à, cháu cũng không thể hồ đồ được… Cháu nghe ngóng mười dặm tám xã xem, quê chúng ta nơi nào có thể ly hôn? Chúng ta không thể học theo những người trong thành phố… làm những điều viển vông kia. Để cho người ta cười nhạo, đâm chọt sau lưng mình?"
"Chính cháu không để ý, nhưng cháu bảo Tiểu Hải, Tiểu Hà sau này phải làm thế nào hả? Bọn nó không có cha, còn làm sao có thể ngẩng đầu mà làm người chứ?"
Khương Vân cười mỉa, cũng không đáp lại.
Những lời cần phải nói cô đã nói cùng bí thư và ông Phúc nói qua, nếu lại một lần nữa nói ra những lời trên thì bọn họ sẽ cảm thấy rất khó chịụ
Mà ý tứ của những lời thím hai Tống nói, ông Phúc đã bác bỏ, sẽ lại càng khó chịu hơn.
Mời bà tiếp tục biểu diễn.
Khương Vân lạnh nhạt nhìn họ.
Tống Hòe Hoa muốn đánh trước rồi nói sau, nói "Nhất định là nó muốn bị đánh "
Bí thư Tống "Cháu câm miệng lại, đi ra ngoài "
Tống Hòe Hoa oan ức mà đứng ở cửa ra vào, hung ác mà trừng mắt Khương Vân, lại liếc mắt đi tìm con mèo đen kia, cô ta nhất định phải đánh chết nó
Mèo đen đã chạy lên trên tường phía nam mắt đối mắt nhìn nhau với cô ta, ánh mắt cô ta như lửa, mà mắt mèo đen lại cao ngạo, lạnh lùng, thỉnh thoảng còn nhe răng với cô ta, nhìn qua không giống mèo, mà giống như một con thú dữ.
Thím hai Tống lại nói "Mẹ Tiểu Hải à, cháu hãy nghĩ lại xem, những lời thím có đúng không? Chúng ta đều thấy cháu đối xử với con mình rất tốt, cháu có thể nhẫn tâm để đứa trẻ đi theo cháu bị người ta chỉ chỉ chỏ chỏ? Cháu có nhớ tới cha mẹ cháu, lúc trước bọn họ cũng vì cháu lập gia đình mà bị chỉ chỏ, giễu cợt. bây giờ cháu lại ly hôn, có phải bọn họ càng không thể ngẩng mặt lên được đúng không? Cháu muốn ly hôn về nhà mẹ đẻ, vậy thì bọn họ sẽ càng không thiết sống nữa."
Khương Vân lạnh lùng mà cười, bọn họ chắc là đoán cô sẽ cùng nhà mẹ đẻ cãi nhau, không có chỗ dựa cùng đường lui, nhà mẹ đẻ không nhận cô, thì cô sẽ không có chỗ để đi.
Vừa nói đến chuyện này Khương Vân càng tức giận, nếu không phải vì kiếp trước cô chỉ là một nhân vật trong truyện, thì cô sẽ ngu ngốc như vậy sao?
Bị Tống Chiêm Cương làm các loại tẩy não để cô đoạn tuyệt quan hệ với nhà mẹ đẻ, chỉ gần gũi với một mình anh ta, anh ta muốn bỏ cô, cô cũng không còn cách nào khác chỉ có thể bị anh ta kiểm soát.
Lúc này đây đã không giống như ngày xưa, cô cũng không ngại bị người ta chỉ chỏ, cũng sẽ không để mình bị người khác lừa dối, chỉ cần cô có nơi để sống yên ổn, dựa vào linh tuyền cùng vô số kiến thức, hiển nhiên có thể mang theo con trai thuận buồm xuôi gió mà sống.
Tất nhiên, khi cô tốt rồi, chính là đến lượt Tống Chiêm Cương gặp xui xẻo
Ông Phúc trực tiếp ngăn lại thím hai Tống "Chuyện của gia đình người ta, ấm lạnh người ta tự biết, chúng ta đều là người ngoài, đừng có xen vào."
⬅ Trước Tiếp ➡