Cho dù ngại bác cả Tống sẽ không bị kết án, nhưng chuyện này còn mất mặt hơn ly hôn.
Anh trai đã chết, chuyện em trai nhận chị dâu và con cái cũng không phải là chuyện hiếm ở đây, nhưng nhà gái nhà người ta vui vẻ tình nguyện.
Bí thư Tống nghĩ mặc dù Tống Chiêm Cường không đẹp trai như anh cậu ta nhưng vóc người lại cao ráo, đẹp trai, cũng có thể xem là một thanh niên tốt, không hiểu vì sao Khương Vân lại không vui.
Gả cho Tống Chiêm Cường còn tốt hơn so với việc ly hôn không phải sao? Đến lúc đó vừa bị mấy tên khốn thèm khát còn bị những phụ nữ khác chỉ trỏ.
Ông có chút không chắc chắn rằng Khương Vân thật sự muốn ly hôn hay là chỉ là thủ đoạn một khóc hai nháo ba treo cổ như những người phụ nữ bình thường khác, muốn làm ầm ĩ để Tống Chiêm Cương dẫn cô vào thành phố?
Ông liếc mắt nhìn Khương Vân, biểu cảm của cô vô cùng bình tĩnh, đôi mắt xinh đẹp trong suốt sáng ngời, không có một chút bi thương hay đau lòng mà lại tràn đầy kiên định.
Xem ra cô thực sự không sợ mất mặt, quyết tâm muốn ly hôn.
"Cháu dâu, cháu có nghĩ sau khi ly hôn phải đối mặt với những chuyện gì không?"
Khương Vân kiên định nói "Cháu đã nghĩ kỹ rồi. Tống Chiêm Cương bỏ vợ bỏ con, là phẩm chất của anh ta có vấn đề. Người nên mất mặt là anh ta chứ không phải cháu, ly hôn càng không mất mặt "
Cô thấy bí thư Tống còn hơi do dự, đoán chừng là ngại bác cả của Tống Chiêm Cương.
Cô quyết định nhắc lại một lần nữa "Bác à, nếu bác ngại khó xử lý mặt tình cảm thì cháu sẽ hét lên ở trong thôn để mọi người biết Tống Chiêm Cương là người đối nhân xử thế như thế nào. Để xem mọi người có chọc vào xương sống của anh ta hay không "
Lần này bí thư Tống đứng ngồi không yên "Đừng nóng vội, chỉ cần cháu cảm thấy không chịu nổi, muốn ly hôn chắc chắn có thể ly hôn. Dưa hái xanh sẽ không ngọt."
Ông kế toán già ở bên kia đột nhiên nói xen vào "Bí thư khó nói thì để tôi đi mắng tên khốn đó, chưa làm được việc gì mà còn muốn làm Trần Thế Mỹ "
Bí thư Tống biết ông Phúc đang tỏ thái độ ủng hộ Khương Vân, vậy ông cũng không quan tâm.
Khương Vân lập tức cúi đầu trước ông Phúc "Cảm ơn ông Phúc đã chủ trì công đạo cho cháụ"
Ông Phúc hừ một tiếng "Không được bắt nạt người như vậy, còn xem con dâu người ta làm trâu làm ngựa để sai khiến, bây giờ muốn về thành phố thì đạp người ta một cái? Còn muốn để cho người ta làm vợ của em trai anh ta để tiếp tục làm trâu làm ngựa hầu hạ bọn họ. Nghĩ người ta là cỏ dại không thể tái sinh hay sao?"
Bí thư Tống liên tục nói "Ông Phúc nói có lý, Chiêm Cương quả thật không đúng."
Khương Vân "Bác, bình thường bác cũng nhìn thấy đó. Tống Chiêm Cương không xem trọng hai đứa con trai này, cả ngày nói mình không trọng nam khinh nữ nên thích con gái, ghét bỏ hai đứa nhỏ. Chắc chắn anh ta sẽ không dẫn hai đứa nhỏ vào thành phố. Nếu làm cha mà không cần con, vậy người khác cũng không có tư cách tranh giành, cháu phải mang theo hai đứa nhỏ."
Ly hôn xong còn muốn có hai đứa con, không phải mang theo con riêng để tái hôn là không tốt, còn phải cho chúng ăn uống, ngủ nghỉ, nuôi một đứa nhỏ không hề dễ dàng.
Cần phải có rất nhiều can đảm.
Ông Phúc gật đầu liên tục "Là một người phụ nữ có trách nhiệm Có thể gánh nửa bầu trời "
Bí thư Tống "Cháu dâu, không phải bác dội cho cháu gáo nước lạnh, nhưng một người phụ nữ như cháu có thể nuôi hai đứa con sao?"
Không đợi Khương Vân lên tiếng, ông Phúc đã nói "Cô gái này bình thường làm việc nhanh nhẹn, với kỹ năng làm việc nhiều hơn một số chàng trai. Hai đứa nhóc cũng hiểu chuyện còn có thể giúp đỡ công việc, qua vài năm nữa sẽ dễ kiếm được công việc, tôi thấy sau này được ăn no cũng không thành vấn đề."