⬅ Trước Tiếp ➡

động.
Nút áo thứ ba được cài lại.
“Cám ơn, tôi biết em đã làm những gì cho tôi.” Thời điểm người đàn ông nói lời này, thanh âm đã hạ xuống rất thấp, bởi vì sốt cao nên giọng nói bị ảnh hưởng, có tính chất gợi cảm mê hoặc lòng người.
Có thể cảm giác được tay anh đang hướng tới gần cô.
Ngừng động tác trong tay lại, Loan Hoan ngẩng đầu, người đàn ông nhìn lại cô, ánh mắt ôn hòa.
Giờ này phút này đã sát nửa đêm.
Bàn tay người đàn ông dừng lại trên mái tóc cô, nói “Nếu không có em, tôi nghĩ tôi sẽ chết tại đây, trong làn tuyết trắng xóa này.
Tôi biết ơn em, đặc biệt.
.
.” Lời tiếp theo người đàn ông không nói hết, nhưng nhìn gương mặt hơi hơi ửng đỏ của anh cũng có thể đoán được một chút, nói vậy, anh biết, một cô gái đã từng dùng nhiệt độ cơ thể mình túm anh trở về khi anh kề cận cái chết.
Ánh mắt ôn hòa càng trở nên dịu dàng, sự dịu dàng đó có thể làm tan băng tuyết trong chớp mắt.
Giờ khắc này, thời gian đã bị giao phó cho một dấu ấn sâu sắc của số mệnh.
Giữa khuya, là thời gian mộng ảo trong truyện cổ tích, cô bé Lọ Lem đeo giày thủy tinh rời khỏi cung điện của hoàng tử, người đẹp ngủ trong rừng chờ hoàng tử vượt qua rừng rậm lúc nửa đêm, cô gái bị phù thủy nguyền rủa biến thành con mèo xấu xí lang thang khôi phục nguyên dáng vẻ đi đến trước giường người yêụ Đáng tiếc là, cho tới bây giờ Loan Hoan vẫn không tin truyện cổ tích, những truyện cổ tích mỹ lệ chỉ phù hợp với một số người, như Lý Nhược Vân.
“Nghe này, tiên sinh.” Loan Hoan nghiêng đầu né tránh sự đụng chạm của anh, mở miệng “Hãy quên hết những chuyện xảy ra trong đêm nay đi, không có ai nguyện ý làm bạn với một người ngay cả mặt mũi cũng cần che giấu nhân, tôi nói như vậy anh đã hiểu chưa?” Ánh mắt người đàn ông dời khỏi khuôn mặt cô, dừng ở ngoài cửa sổ xe, ánh sáng từ chiếc đèn Loan Hoan mang đến đang ở dần dần trở nên yếu ớt, ánh sáng ảm đạm khiến cho biểu cảm của người đàn ông lộ ra chút nào đó cô đơn, cô tịch.
Được rồi, người đàn ông rất tuấn tú.
Trước mắt là người đàn ông hai mươi tư năm qua cô từng nhìn thấy đẹp nhất.
Giọng nói Loan Hoan thanh thanh, cố gắng khiến cho thanh âm của mình nghe có phần bực bội “Có lẽ, đổi cách nói khác, tiên sinh là một vị hoàng tử gặp rủi ro, vào lúc anh gặp nguy hiểm nàng tiên cá đã cứu anh, chẳng qua là, nàng công chúa đó rất tàn khốc, cô ấy không thích làm bạn với loài người mà chỉ thích biển cả, cho nên, tiên sinh, hãy coi chuyện đã gặp đêm nay trở thành một sự việc xen giữa có trong cuộc sống của anh thôi, như vậy được không?” Người đàn ông trầm mặc.
Được rồi, người đàn ông không chỉ có diện mạo anh tuấn, dáng người anh ta còn rất không tệ chút nào.
Loan Hoan xoa xoa mặt mình, khiến biểu cảm của mình giống như hùng hổ doạ người “Tiên sinh, chẳng lẽ anh không biết là như vậy rất tốt sao?
Hả?” Rốt cục, người đàn ông nhàn nhạt đáp một câu, ừm.
Theo tiếng “ừm ” kia, nguồn điện chiếu sáng trong xe hết sạch, trong xe lâm vào bóng tối.
Hai người ngồi ở phía sau xe, cũng không có ai cử động, cũng không ai nói gì.
Một lát sau, người đàn ông nhẹ giọng nói “Tôi nghĩ, em hẳn là tiểu mỹ nhân ngư tàn khốc


⬅ Trước Tiếp ➡