Chương 6
vượt qua cả phạm vi của vẻ đẹp, không có quan hệ gì với xinh đẹp, không có quan hệ gì với tinh tế, nhưng một khi ánh mắt của bạn dừng lại trên khuôn mặt người đàn ông này, bạn cần rất nhiều nỗ lực mới có thể rời ánh mắt đi, bạn sẽ im lặng nhìn khuôn mặt người đàn ông này chằm chằm.
Ở thời gian rất lâu về sau này, trong lòng bạn vô thức lưu giữ bóng dáng anh ta.
Tiếp đó, vào một ngày đẹp trời, lúc ánh mặt trời rực rỡ nhất, bạn dùng chất giọng mang theo sự thản nhiên phiền muộn nói với người bạn của mình Tớ đã từng gặp một người đàn ông anh tuấn, người đó là người đàn ông đẹp nhất mà tớ đã từng gặp.
Điều mà họ gọi là, “Vừa thấy Dương Quá lầm chung thân” , có lẽ là như thế.
Gặp gỡ một người rất có mị lực, người làm mình nhớ thương, là suốt đời thoải mái, nhưng nếu không chiếm được người đó, cũng là suốt đời tiếc nuối.
Đây là lần đầu tiên Loan Hoan nhìn thấy Dung Doãn Trinh.
Lại một lần nữa Loan Hoan đưa tay áp trên trán người đàn ông, vừa nãy cô thử áp đến là một lớp cao su, trán người đàn ông vẫn là nóng bỏng tay.
Loan Hoan cầm nước, “Này” một tiếng với anh.
Người đàn ông vẫn không có phản ứng như trước.
Loan Hoan cầm nước, chưa “Này” tiếng thứ hai, một cảm giác xa lạ ở nơi nào đó len lỏi, cô chỉ biết không cần cô gọi tiếng thứ hai, người đàn ông đã hồi tỉnh, mở mắt.
Người đàn ông mấp máy môi, Loan Hoan cúi đầu, đưa lỗ tai ghé vào bên miệng người đàn ông, tập trung chú ý lắng nghe.
Sau khi nghe rõ ràng người đàn ông nói gì, Loan Hoan muốn rời đi, đột nhiên, ý thức được một chuyện, Loan Hoan nâng ánh mắt lên, khoảng cách giữa hai khuôn mặt thật sự rất gần.
Cứ thế bất ngờ không kịp đề phòng, Loan Hoan chạm tới đôi mắt chăm chú nhìn như bóng đêm.
Sau vài giây ngây người, Loan Hoan rời đi, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông, người đàn ông cũng đang nhìn cô.
Lại vài giây sau, Loan Hoan đỡ người đàn ông đứng dậy, cô để anh tựa vào ghế xe, đưa thuốc và nước cho anh, thân thể người đàn ông còn chưa hồi phục lại, uống thuốc uống nước đối với anh mà nói là nhiệm vụ gian nan, cuối cùng, vẫn là Loan Hoan để anh tựa vào trong lòng mình, đưa tay đút từng ngụm nước vào trong miệng.
Chờ gian nan uống thuốc xong, Loan Hoan lại cho anh ăn chút bánh mì cùng sữa, chờ sau khi anh uống sữa xong, Loan Hoan ném quần áo cho người đàn ông.
Hiển nhiên, so với uống thuốc thì mặc quần áo đối với người đàn ông lúc này càng là chuyện phiền toái, thở ra một hơi thật sâu, Loan Hoan nửa quỳ ở trước mặt người đàn ông, nâng cánh tay anh lên, để cánh tay anh thuận lợi xuyên qua ống tay áo, sau khi hai bên ống tay áo đều được xỏ vào, chỉ còn lại nút áo sơmi, nút áo sơmi được đóng từ chiếc cúc dưới cùng lên, đóng từng nút từng nút lên phía trên, bắt đầu tới nút thứ tư, người đàn ông nói câu nói đầu tiên.
Thanh âm khàn khàn, dùng thứ tiếng Anh chính gốc hỏi “Người Châu Á?” Loan Hoan không trả lời.
“Có lẽ, em là người Trung Quốc?
Dường như tôi vẫn nghe được một cô gái dùng tiếng Trung nói chuyện.” Vị dùng tiếng Trung nói chuyện kia hẳn là Lý Nhược Vân đi?
Lúc Loan Hoan lái xe hơn một tiếng, Lý Nhược Vân vẫn luôn nói chuyện với cô thông qua di