Chương 8
nhất, vừa nãy, em nói như vậy cũng không tệ.” Loan Hoan ôm cánh tay, nhắm mắt lại, cô có chút mệt nhọc, xem tình huống trước mắt, người đàn ông không có nửa điểm uy hiếp đến cô, chờ trời vừa sáng, xe tải đi lại, là cô có thể thoát khỏi người đàn ông này.
Rất nhanh, nỗi mệt mỏi cùng với cơn buồn ngủ chậm rãi kéo tới.
Thanh âm gõ cửa sổ xe vang lên, Loan Hoan mở to mắt, khuôn mặt Lý Nhược Vân hiện lên ở ngoài cửa sổ xe, tuyết quang do ánh mặt trời hình thành mãnh liệt khiến Loan Hoan nheo mắt lại mắt theo bản năng.
Trời đã sáng.
Quay đầu, bên người cô trống rỗng, chỗ ngồi trước sau chỉ còn lại có một mình cô, người đàn ông đã rời đi trong lúc cô vẫn còn ngủ vùi, anh mang theo hết tất cả những thứ có liên quan đến anh.
Loan Hoan nhìn chỗ ngồi của người đàn ông ngây ngốc, Lý Nhược Vân tiến vào khi cô vẫn còn ngẩn ngơ.
Lý Nhược Vân gác đầu ở trên bờ vai Loan Hoan, thanh âm mỏi mệt “Loan Hoan, không phải anh ấy, người đàn ông ở khách sạn đó cũng đeo kính râm lớn, dáng người của người đàn ông đó cũng rất tuyệt, nhưng mà, Loan Hoan, cơ bản là người đàn ông đó không mua bức họa nào.” Cô tiếp tục thở dài “Hoan, tớ cảm thấy có lẽ cả đời này tớ cũng không tìm thấy anh ấy.” Tiện đà, Lý Nhược Vân lại lắc đầu tự động viên tinh thần cho mình, bàn tay nắm chặt giơ lên không trung “Không đúng, Lý Nhược Vân không thích hợp với đa sầu đa cảm, Loan Hoan, chờ xem, nhất định tớ sẽ tìm được anh ấy, nhất định sẽ tóm được anh ấy.” Không thích hợp với đa sầu đa cảm Lý Nhược Vân lập tức ý thức được tình huống có gì đó không đúng cho lắm.
“Loan Hoan, người đàn ông kia đâu?” Trong tuyết, có dấu vết của những chiếc xe khác nghiền qua, xem ra, ở thời điểm cô ngủ say đã có khác xe đến nơi đây, có lẽ, là chiếc xe đón người đàn ông đi rồi.
“Loan Hoan, người đàn ông kia đâu?” Lý Nhược Vân bắt lấy tay cô, lại hỏi.
Không chờ Loan Hoan trả lời cô ấy lại lại kêu lên Loan Hoan, đây là cái gì?
Làm sao trong tay cậu có thể có món đồ như vậy?
Loan Hoan cúi đầu xem tay mình, cổ tay trống rỗng không biết vào lúc nào đã có một cái vòng tay, đó là một cái vòng tay màu đỏ dùng sợi dây bện lại, ở Phương Đông, ý nghĩa của sợi dây màu đỏ là trừ tà, giữ bình an.
Tay vuốt ve vòng tay, trong lòng lại có cảm giác phiền muộn thoáng qua.
Người đàn ông kia càng giống như là người cá ngẫu nhiên xuất hiện, chiếc vòng trên cổ tay càng giống như là vảy cá trên người rơi xuống, đẹp tới nỗi loá mắt.
Vùng sát biên giới Ukraine – Nga trắng xoá một mảng, sáng sớm ánh nắng tà tà dừng ở trên tuyết, phủ lên bầu trời một khoảng tựa như vương quốc trong cổ tích.
Sáng sớm, Dung Doãn Trinh đem vòng tay của anh đeo lên cổ tay Loan Hoan, rời đi.
Vào lúc Dung Doãn Trinh rời đi 15 phút sau, Lý Nhược Vân gõ cửa sổ xe Loan Hoan, anh cùng xe của cô ấy đã từng gặp thoáng qua.
Lý Nhược Tư cùng xe tải cùng xuất hiện, vừa mở cửa xe liền đem rượu nóng đưa cho Loan Hoan, anh mở cửa xe liền bắt đầu quở trách Lý Nhược Vân, anh nói Lý Nhược Vân em một mình có ý nghĩ nóng đầu là được rồi không cần dụ dỗ cả Tiểu Hoan, nếu người đàn ông gặp được