⬅ Trước Tiếp ➡

là dạo đầu, Phương Mạn đi thẳng vào vấn đề.
Những chuyện này, Loan Hoan cũng có thể mơ hồ đoán được.
Năm 2008, nước Mỹ đã bất ngờ trải qua một cuộc khủng hoảng kinh tế, cuộc khủng hoảng kinh tế này như một luồng lốc xoáy lan rộng toàn cầu, rất nhiều công nhân không chỉ không nuôi nổi gia đình họ mà còn không nuôi nổi xe của họ.
Đầu năm 2009, rất nhiều công ty ở Detroit phải đóng cửa, những công ty Trung Quốc có dây chuyền chế tạo linh kiện là tổn thất nhiều nhất.
Toàn thế giới có mấy trăm nhà xưởng chế tạo linh kiện, cũng có thể tưởng tượng được hơn mười vạn công nhân của Lý Thị gặp phải hoàn cảnh khốn cùng.
“Tiểu Hoan, nếu con có thể giúp chú con được, con có giúp không?” Phương Mạn hỏi Loan Hoan như thế.
“Nói đi, cần con làm gì?” Ánh mắt Phương Mạn chăm chú dừng ở trên mặt Loan Hoan, biểu cảm vẫn ôn hòa như trước, nhưng trong ánh mắt có sự chán ghét như có như không “Tiểu Hoan lớn lên thật giống mẹ con.” Điều này thì Loan Hoan biết, bởi vì Lý Tuấn Khải thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt thương cảm nhìn cô.
“Tiểu Hoan, bà nội nói một số chuyện của mẹ con và chú cho con nghe đây.” Phương Mạn nói không chỉ có một chút, bà thấy nói bao nhiêu cũng không đủ.
Nữ sinh nhận được sự giúp đỡ của nhà họ Lý một thời gian rất dài tên là Loan Nặc nghèo túng từng bước một đi chung với cậu chủ nhà họ Lý như thế nào.
Bà lão đúng là một nhà nghệ thuật ngôn ngữ, bà không chỉ trích nữ sinh kia, đổi lại bà càng giảng giải về chuyện cậu chủ nhà họ Lý đã trải qua bao nhiêu đau khổ sau khi bị bỏ rơi.
Loan Hoan đờ đẫn nghe, thực ra Loan Nặc trong miệng bà lão kia phù hợp với hình tượng người mẹ trong cảm nhận của Loan Hoan, nhạy cảm sâu sắc, thỉnh thoảng đáng yêu, thỉnh thoảng lại hết sức thần kinh.
Loan Nặc từ bỏ Lý Tuấn Khải hẳn là do tính cách của hai người, điều khiến Loan Hoan không thể tưởng được là Lý Tuấn Khải đã từng cắt động mạch tay một lần vì quá đau khổ.
Nghe đến đó, trong lòng Loan Hoan vô cùng day dứt, cô nhớ tới chiếc đồng hồ vĩnh viễn bất ly thân trên cổ tay Lý Tuấn Khải, hóa ra… “Được rồi, bà nội, tiếp theo không cần nói gì cả, miễn là bà nội nói cho con biết con nên làm gì?” Bà lão kích động diễn thuyết khiến Loan Hoan cảm thấy phiền muộn.
“Loan Hoan, đợi một lát, sẽ có một người tới gặp con, người này là một người đàn ông, bà nội chỉ cần con chấp nhận cậu ta trong một thời gian ngắn, bà nội còn cần con lấy được sự tin tưởng của cậu ta nữa.” Phương Mạn đi rồi, lúc gần đi còn rất thân thiết đeo một đôi khuyên tai tượng trưng cho tín vật của nhà họ Lý lên tai cho cô.
Loan Hoan ngồi cũng không nhúc nhích, cô duy trì tư thế đó thật lâu, cô xuất thần nhìn về phía trước, phía trước là một sườn núi nhỏ, sườn núi nhỏ bị bao trùm bởi mặt cỏ xanh biếc, cách đó không xa là sân golf, cách đó không xa nữa là biển lớn xanh thẳm, sau trưa mặt biển sáng ngời gợn lên những làn sóng trong vắt, ánh sáng mặt trời cùng làn sóng này khiến Loan Hoan nhìn thấy một mảng mê hoặc, thấy đầu óc của cô là một khoảng trống rỗng.
Trong tầng tầng lớp lớp sóng, có bóng người cao lớn kéo dài ngược chiều ánh sáng đi về phía cô, Loan Hoan khép hờ mắt, cô chẳng muốn


⬅ Trước Tiếp ➡