Chương 28
tại hiện trường vụ đánh bom ở Córdoba, Loan Hoan sẽ không cảm thấy hứng thú đối với tin tức như vậy, tương tự việc những tin tức như thế luôn xa vời cuộc sống của cô, khi rời khỏi San Francisco, cô cũng không ngờ mình và người có liên quan tới tin tức đó lại có hàng ngàn hàng vạn quan hệ.
Loan Hoan đi đến Carmel là trung tuần tháng hai.
Carmel là một thị trấn nhỏ xinh đẹp ven biển, quốc lộ số 1 từ Los Angeles thẳng hướng tới San Francisco làm cho thị trấn nhỏ trở lên nổi tiếng khắp nơi, thêm vào đó là quốc lộ số 1 được công nhận là quốc lộ đẹp nhất trên thế giới.
Quốc lộ số 1 có một dòng quảng cáo rất lãng mạn Mỗi người phải đi qua nơi tốt đẹp mười lần, khi bạn đi qua hết mười lần, bạn sẽ bất ngờ gặp được tình yêu chân thành của mình.
Đã từng, Lý Nhược Tư u mê không biết cái gì kia để cô ngồi chỗ ghế phụ, dùng một tháng đi trên quốc lộ số 1 mười lần, có lẽ, thời điểm đó cô đã bắt đầu thấy rung động.
Nhưng sự rung động đó không chống lại được hiện thực lớn mạnh.
Sau này, có người đàn ông khác đi dọc theo quốc lộ số 1 tới trước mặt cô, cưới cô đi.
Carmel có tu viện từ thời xưa, trang viên nhà họ Lý nằm ngay bên cạnh tu viện, trang viên chọn phong cách kiến trúc Đan Mạch, mái nhà màu đỏ, tường màu trắng, hàng rào vây xung quanh màu xanh lá cây, nhìn từ xa tựa như đang đi tới một vương quốc trong cổ tích.
Loan Hoan mở cửa xe liền nhìn thấy Phương Mạn đứng ở trước cửa lớn, cười đến nỗi quá mức thân thiết hoàn toàn giống như trước đây, bà dặn người giúp việc đem hành lý tới phòng chuẩn bị cho cô, bà nói với Loan Hoan tối nay sẽ tự xuống bếp nấu món mà cô thích, bà kéo tay cô nói Tiểu Hoan càng ngày càng trở nên xinh đẹp.
Loan Hoan vừa đỡ bà lão dè dặt cẩn thận bước trên bậc thềm, vừa nghe bà lão nói bên tai thao thao bất tuyệt.
Hình ảnh như thế trong mắt mọi người xung quanh, đó chính là cảnh tượng tình thân nồng đậm.
Cứ như vậy, Loan Hoan ở lại Carmel, mỗi ngày cô dành nhiều thời gian làm bạn với Phương Mạn, cô cùng bà tản bộ, cùng bà xem tivi, cùng bà đến giáo đường, cuối tuần đi nghe nhạc cùng bà, lái xe đưa bà tới thăm bạn, Phương Mạn luôn lôi kéo tay cô tủm tỉm cười nói với bà bạn Tiểu Hoan là một cô gái khéo léo hơn bất cứ ai.
Rất nhanh, đã đến tháng ba.
Tháng ba, Carmel bị biển hoa vây quanh, theo những đóa hoa tươi nở rộ, rất nhiều người lái xe đi đến Carmel, giờ phút này là thời gian Phương Mạn bận nhất, nhóm bạn của bà sẽ tới thăm bà vào quãng thời gian này.
Hôm nay cuối tuần, bên ngoài trang viên nhà họ Lý có nhiều xe đỗ gấp đôi so với mọi khi, từ những bùn đất bụi bặm bám trên xe có thể nhận ra những vị khách hẳn là đi đường xa tới, trong những chiếc xe dừng ở đây Loan Hoan cũng nhìn thấy xe của Lý Tuấn Khải.
Cuối tuần đối với Loan Hoan mà nói là chuyện vừa buồn cười lại tràn ngập một nỗi bi thương, sau khi đi lễ nhà thờ xong Phương Mạn cũng không vội vã về nhà, bà bảo Loan Hoan ở lại với mình một lát.
Hai người ngồi ở trên băng ghế trong giáo đường.
“Tiểu Hoan, công ty của chú con gặp phải tình huống tệ nhất từ trước tới nay.” Không hề có lấy một câu gọi