Chương 30
nhìn diện mạo của người kia.
Trên phố có một câu nói như vậy, hào môn gọi là gì, hào môn là một số quy luật vĩnh viễn tuần hoàn vô tận.
Không lâu trước đó, cuộc đối thoại của cô và Phương Mạn vẫn còn văng vẳng bên tai.
“Bà nội, vì sao không phải là Tiểu Vân.” “Bởi vì mọi việc luôn có thứ tự trước sau, con là Nhị tiểu thư, Tiểu Vân là Tam tiểu thư.” Nghe có đạo lý cực kỳ, Loan Hoan nhếch miệng cười.
“Em cười cái gì đó?
Tiểu mỹ nhân ngư.” Đó là một giọng nam dùng thứ tiếng Trung thuần khiết hỏi như thế, gần trong gang tấc.
Em cười cái gì đó?
Loan Hoan ngẩng đầụ Cảnh xuân tháng ba, tại vùng châu thổ mới hiện lên, khuôn mặt người đàn ông hiện rõ trước cảnh xuân vô hạn.
Chỉ nhìn một cái, Loan Hoan liền nhận ra người đàn ông này.
Đây là lần gặp thứ ba của họ, Loan Hoan biết bóng dáng người đàn ông này ưa nhìn, nhưng cô thật sự không ngờ là người đàn ông này lại đẹp tới như vậy, hòa vào trong cảnh xuân, khuôn mặt đẹp kia làm cho người ta không dám tuỳ tiện chạm vào.
Nghe nói, mỗi một người phụ nữ đều giấu trong lòng một người yêu không tuổi.
Khi còn là một cô bé, người đó là bé trai, trong sáng, giống hệt như ánh trăng.
Khi trở thành một người phụ nữ, người đó là một người đàn ông, anh tuấn ma mị thâm tình, mang trong lòng sự u tối không ai chạm tới.
Có lẽ, người đàn ông trước mắt sẽ là người yêu không tuổi của rất nhiều thiếu nữ.
Nếu, không phải vì lời nói của Phương Mạn, như vậy, Loan Hoan sẽ là tin tưởng, vị người yêu không tuổi này đang tìm đến cô nàng Tiểu mỹ nhân ngư đã từng dùng cơ thể sưởi ấm cho anh ta.
Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cô, dịu dàng nói Em xem, tôi đã tìm được em.
Loan Hoan còn bị người đàn ông cười nhạo.
“Hình như tôi chưa tự giới thiệu với em.” Thanh âm của người đàn ông như mang theo một chút ngại ngùng, người đàn ông nghiêng mặt, vươn tay, ngón tay trắng nõn thon dài.
“Tôi là Dung Doãn Trinh.” Loan Hoan biết anh là Dung Doãn Trinh, Loan Hoan nhìn chằm chằm bàn tay anh.
Chính là vị có ngón tay trắng nõn thon dài tên là Dung Doãn Trinh này một mình đặt kế hoạch bày ra vụ nổ ở Córdoba một tháng trước.
Người đàn ông nghiêng mặt, vươn tay, ngón tay trắng nõn thon dài.
“Tôi là Dung Doãn Trinh.” Loan Hoan biết anh là Dung Doãn Trinh, Loan Hoan nhìn chằm chằm bàn tay anh.
Giới truyền thông có những tài liệu về Dung Doãn Trinh thật ít ỏi Dung Doãn Trinh, hai mươi sáu tuổi, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Á Đông Trọng Công, ngoại trừ thông tin này, không hề có thứ khác.
Lần duy nhất Dung Doãn Trinh bị giới truyền thông chụp được ảnh là năm anh mười mấy tuổi xuất hiện cùng ba mình trên khán đài của một trận thi đấu khúc côn cầu, khi đó anh đội mũ lưỡi trai, khiến cho người ta ấn tượng, đó là một cậu thiếu niên mi thanh mục tú.
Mi thanh mục tú chỉ lông mày thanh mảnh, rõ nét, còn ám chỉ mắt sáng và đẹp.
Người có đặc điểm này có đầu óc thông minh, linh khí dồi dào, tâm tính nho nhã, có khả năng quan sát nhạy bén và phân tích tốt.
Ngoài sự thông minh, họ còn rất tài hoa, cho dù ngành nghề nào, họ đều có thể đạt được thành tích đáng tự hào, có thể trở thành một nhà lãnh đạo trong ngành công nghiệp.
Loan Hoan gật đầu, tỏ vẻ mình