Chương 22
hoặc như là nói cho chính anh nghe.
“Sau này…” Loan Hoan thì thào nói, cũng như là đang nói cho bản thân nghe “Dần dần, mỗi khi chuyển đến một chỗ ở mới anh sẽ không chơi cùng với những đứa trẻ khác nữa, cũng không làm quen với bạn mới, anh luôn trốn tránh trong nhà, TV, truyện tranh trở thành người bạn tốt nhất của anh.
Có đôi khi, anh còn có thể nói chuyện với chính mình.
Mùa đông, vào ban đêm, khi cơn gió thổi qua nóc nhà phát ra tiếng vang kỳ quái, anh bắt đầu lớn tiếng hát, chỉ có lớn tiếng hát mới khiến anh không cảm thấy sợ hãi, anh luôn nhìn vào mắt mèo, chờ đợi một người đến, bởi vì anh đã chuẩn bị sẵn một đôi dép lê ở trong tủ giày, anh chờ có người đeo đôi dép lê kia vào, như thế căn phòng sẽ có thêm một tiếng vang, anh hi vọng tốt nhất là tiếng vang đó được duy trì cả một ngày.” Thế giới dường như trở nên yên lặng hơn vào giờ phút này, Loan Hoan nghiêng đầu, người đàn ông cũng nghiêng đầụ Bàn tay anh phủ lên trên bàn tay cô.
“Tiểu mỹ nhân ngư, em làm như thế nào mà có thể lén lút trộm đi lời nói trong lòng tôi.” Trên đồng bằng Cordova, những làn gió tự do bay lượn, bầu trời đêm Cordova bị rất nhiều bông pháo hoa đủ sắc màu bao phủ, những bông pháo hoa to lớn nở rộ trên đỉnh đầu họ, rực rỡ tới nỗi khiến cô quên đi rất nhiều sự việc.
Anh và cô đều không nói gì, bọn họ dùng phương thức rất kỳ quái xem khoảng không nở rộ trong đêm.
Pháo hoa gần kết thúc, người đàn ông nói Tôi cần phải đi.
Loan Hoan gật đầụ Lúc gần đi người đàn ông vuốt ve sợi dây đeo tay mà cô đeo bên cổ tay trái, nói một câu Thật ngoan, vẫn còn đeo chứ.
Trước khi rời đi anh còn nhiều lần nhắc nhở Loan Hoan không được trở lại chỗ cũ.
Người đàn ông đi rồi, Loan Hoan vẫn nằm trên mặt đất như trước.
Vừa nãy cô nói cám ơn với anh.
Loan Hoan biết ơn người đàn ông đã xuất hiện vào thời gian đặc biệt như vậy, anh xuất hiện xua tan những suy nghĩ trong đầu thuộc về đêm nay, trong không khí tràn đầy đau thương này.
Cuối cùng, một tiếng pháo hoa nổ lớn, chỉ có điều giống như tiếng nổ mạnh.
Tiếng nổ mạnh?
Loan Hoan chợt ngồi bật dậy.
Chỗ cách đó mấy trăm mét, khói đặc cuồn cuộn, ngọn lửa cháy hừng hực thôn tính chiếc xe đậu một mình, cách đó không lâu, người đàn ông kia nằm ở dưới chiếc xe đó, trước đây không lâu, đúng là người đàn ông đó đi về hướng này.
Ngọn lửa kéo theo làn khói phả ra khiến xung quanh chiếc xe bốc cháy giống như ảo ảnh, đối diện chiếc xe mơ hồ có một bóng người, dần dần, bóng người trở nên rõ ràng, dài, mặc chiếc váy đuôi cá diêm dúa, đứng ở nơi đó, hình ảnh trong luồng không khí giống như là bóng dáng soi dưới đáy nước.
Cô và bóng người đó cách nhau chiếc xe cháy rực lửa kia.
Loan Hoan ngơ ngác đứng đây, như có một thoáng qua, cô phảng phất cảm giác được bản thân đang soi gương, người đứng ở phía đối diện là cô.
Xa xa truyền đến tiếng còi cảnh sát khiến Loan Hoan bỏ chạy, vòng qua ô tô đi đến trước mặt bóng người kia.
Lý Nhược Vân mặc chiếc váy dân tộc Tây Ban Nha giống cô như đúc đang đứng ngẩn ngơ, bàn tay giơ lên một nửa, trạng thái này giống như là một pho tượng thạch cao.
Sau khi xác nhận Lý Nhược Vân không bị thương,