⬅ Trước Tiếp ➡

Loan Hoan mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Hiển nhiên, vị tiểu thư này đột nhiên bị tiếng xe nổ mạnh dọa sợ chết khiếp.
“Này…”Loan Hoan giơ giơ tay ở trước mắt Lý Nhược Vân.
“Lý Nhược Vân, hóa ra lá gan của cậu nhỏ xíu như vậy thôi.” Bàn tay đung đưa bị giữ lại, Lý Nhược Vân đột nhiên thốt ra một câu “Loan Hoan, chỉ kém một chút nữa, kém một chút nữa thôi, là tớ có thể vạch khăn che mặt của người đó, thấy rõ khuôn mặt ấy.” Năm phút trước, có một người đàn ông che mặt cứu Lý Nhược Vân.
Lý Nhược Vân tìm Loan Hoan tới nơi này, cô đứng ở bên cạnh chiếc xe phát ra âm thanh kỳ quái, đợi đến khi cô ý thức được thanh âm kỳ quái đó y hệt như đồng hồ giây đếm ngược có trong bom thì đã quá muộn, phản ứng duy nhất mà cô làm được là che mặt mình, cô nghĩ, cũng không thể để bom khiến mặt mình nổ thành sợi mì cháy được.
Dùng câu nói Lý Nhược Vân thì vào lúc cô cho rằng bản thân sắp hương tan ngọc nát, trong lúc nguy cấp, dùng từ đã diễn ra màn “anh hùng cứu mỹ nhân” quả không sai.
Cô được một người đàn ông che mặt áp trên mặt đất, sau khi biết cô không có chuyện gì, người đàn ông rời đi rất nhanh, người đàn ông để lại một câu thoại như thế này, không phải là “Tôi sẽ quay lại.” mà là “Không phải đã bảo em không được đến nơi này sao?” Nghe thấy câu “Không phải đã bảo em không được đến nơi này sao?” mà Lý Nhược Vân nói, ngay sau đó, Loan Hoan liền biết, người cứu Lý Nhược Vân là ai.
Tiếng nổ mạnh bất ngờ vang lên khiến nơi vô cùng yên tĩnh như thế này trở nên ồn ào ầm ĩ, những tay đua xe, nam nữ đang ăn chơi, phóng viên, cảnh sát ào ào chạy tới hiện trường phát ra tiếng nổ.
Lý Nhược Tư Vội vã chạy đến, trước hết là đưa tay về hướng Loan Hoan, bàn tay dừng ở giữa không trung vài giây ngắn ngủi, sau đó nắm trên vai Lý Nhược Vân.
Hiện trường phát ra tiếng nổ, cảnh sát hỏi Lý Nhược Vân qua loa mấy vấn đề, với tư cách người duy nhất chứng kiến tại hiện trường duy nhất, biểu hiện của Lý Nhược Vân đầy hoảng hốt.
Cô nói không nhìn thấy thứ gì hết, vào thời điểm tiếng nổ mạnh vang lên, cô nằm rạp xuống dưới đất theo bản năng.
Với vấn đề tương đối sâu như người đàn ông đeo mặt nạ đột nhiên xuất hiện kia, Lý Nhược Vân không hề nhắc tới một chữ, câu trả lời của cô khiến cảnh sát hết cách.
Người nhà họ Lý thường nhắc tới Tam tiểu thư của họ, lúc nào cũng mang theo rất nhiều rất nhiều lời nói yêu chiều, họ nói, đó là một cô gái mơ mộng.
Nhưng Loan Hoan biết, Lý Nhược Vân thông minh hơn so với bất cứ ai, chẳng qua là cô lười biếng, vì lười biếng nên cô chán ghét những chuyện gì đó phức tạp.
Đi qua đi lại đến rạng sáng, hai giờ, lúc này Loan Hoan cùng Lý Nhược Vân mới trở lại lều trại nghỉ ngơi, hai người nằm chung trên một cái giường, Lý Nhược Vân vung tay giữa không trung, giống như nói mê “Loan Hoan, tớ biết anh ấy là ai.” Buồn ngủ bị câu nói của Lý Nhược Vân cưỡng chế di dời mất một ít, rõ ràng, cô có thể nói cho Lý Nhược Vân như thế này Kỳ thực, bọn họ đã từng gặp người đàn ông cứu cô mấy ngày trước, trong làn tuyết vào ban đêm ở vùng biên giới Nga Ukraine, cô từng dùng nhiệt độ cơ thể của mình


⬅ Trước Tiếp ➡