Chương 21
thoáng thả lỏng tinh thần, chậm rãi đưa tay ra, cầm lấy khăn che mặt trên gò má người đàn ông, Loan Hoan cũng không biết vì sao khi nghe thấy thanh âm của anh, cô sẽ không sợ hãi, cô cũng không biết rõ vì sao cô phải vén khăn che mặt của người đàn ông này lên.
Không phải là nên chạy trốn sao?
Sau khi cô kéo khăn che mặt của anh lên, “Bùm” một tiếng, pháo hoa sáng rực bầu trời đêm Cordova.
Lần này, người đàn ông không hóa trang thành người Caucasus, pháo hoa sáng rực trong đôi mắt anh, giống như một giấc mộng, đứa trẻ sống bình thường bất ngờ gặp đứa trẻ trong rừng sâụ Hai người vẫn duy trì tư thế vừa nãy nhìn nhaụ Người đàn ông mỉm cười “Đêm nay tôi phải thực hiện một việc, tiểu mỹ nhân ngư, dáng vẻ em rất xinh đẹp, khiêu vũ cũng tốt.” Phục hồi lại tinh thần, Loan Hoan phát hiện cô và anh đang trong tư thế ám muội, dùng đầu gối đẩy đẩy anh.
“Này, bây giờ chuyện anh nên làm không phải là bình luận tôi đẹp hay khó coi, mà hẳn là anh phải đứng lên, anh rất nặng, anh không phát hiện ra lúc này anh tựa như một miếng phô mai đang đè ép một miếng bánh mì nhỏ đáng thương sao?.” Người đàn ông mỉm cười, lắc đầu, tiếp tục nán lại trên người cô.
Dường như, cô không ghét duy trì tư thế như bây giờ với người đàn ông này, cô cũng không cảm thấy xấu hổ.
Cứ như vậy, bọn họ đều không nhúc nhích.
“Anh vừa mới làm gì?” Loan Hoan mở miệng hỏi.
Người đàn ông không trả lời “Vậy em vừa mới làm gì?” Loan Hoan hơi nghiêng mặt đi, ngẩng nhìn bầu trời đêm “Tôi vừa mới ngắm sao, anh có tin tưởng mỗi một người chết đi đều sẽ biến thành một ngôi sao không?” Trong ngày thường, những lời như vậy Loan Hoan sẽ không hỏi, nếu có người mang vấn đề đó tới hỏi cô, như vậy, cô sẽ nói cho người ấy biết câu hỏi đó ngu xuẩn biết bao nhiêụ Chỉ có điều, đêm nay, cô cần có người nào đó trả lời cô rằng Đúng vậy, mỗi một người chết đi đều sẽ biến thành một ngôi sao, những ngôi sao đó lặng yên dõi theo người thân, người yêu, bạn bè, những ngôi sao dùng phương thức như thế chờ đợi người thân của họ.
“Đúng vậy, mỗi một người chết đi đều sẽ biến thành một ngôi sao, những ngôi sao đó lặng yên dõi theo người thân, người yêu, bạn bè, những ngôi sao dùng phương thức như thế chờ đợi người thân của họ.” Anh trả lời.
Người này là pháp sư sao?
Vừa nãy, có phải phải anh đã vụng trộm đi đến trái tim cô, lén lút trộm đi lời nói của cô?
Loan Hoan ngơ ngác nhìn người đàn ông.
Người đàn ông rời khỏi người cô, anh giữ tư thế nằm trên mặt đất giống như cô, anh nói “Mẹ tôi là một người Trung Quốc, ba tôi có một phần hai huyết thống Trung Quốc, cho nên, trên người tôi có ba phần tư huyết thống Trung Quốc.
Tôi nói tiếng Trung lưu loát, nhưng mà nhận biết chữ Hán ít tới đáng thương.
Thời gian tôi gặp ba rất ít, lúc còn rất nhỏ tôi thay đổi chỗ ở, từ ngôi nhà này tới ngôi nhà khác, hôm nay ở quốc gia này, ngày mai ở thành phố nước khác.
Khó khăn lắm mới chơi thân được với mấy người bạn, bọn tôi hẹn nhau cuối tuần đi chơi bóng, nhưng mà, lúc nào cũng không đợi được đến cuối tuần tôi liền rời đi, bởi vì, tôi lại phải chuyển nhà, tôi vô cùng chán ghét chuyện như vậy.” Anh nói xong, như là đang nói cho cô nghe,