⬅ Trước Tiếp ➡

điệp, Loan Hoan đưa tay chạm vào khóe mắt của mình, khóe mắt khô ráo, rõ ràng đã rất đau thương, rõ ràng, Lý Nhược Tư không gọi điện thoại khiến cô cảm thấy vô cùng đau lòng, anh không chỉ không gọi cuộc điện thoại, anh còn dùng lời nói ác độc nguyền rủa cô, để cho cô bi thương hơn nữa là bắp đùi trắng nõn trong xe kia.
Nhiều nỗi đau như vậy, vì sao khóe mắt vẫn cạn khô.
Loan Hoan có một bí mật, trong mắt cô không có nước mắt chảy ra, từ khi hiểu chuyện tới nay cô chưa bao giờ nếm trải mùi vị của nước mắt, mẹ nói với cô, bởi vì hồi nhỏ cô ham chơi khiến cho đôi mắt cô bị thương, lần bị thương đó khiến chức năng bài tiết tuyến lệ của cô bị tổn thương nghiêm trọng, loại bệnh này tên là khô mắt.
Nói cách khác, cho dù là đau đớn tuyệt vọng tới cỡ nào, trong đôi mắt của cô vẫn sẽ không có nước mắt chảy ra, cô vĩnh viễn không thể nếm được vị nước mắt giống như nước biển trong truyền thuyết.
Thời điểm mẹ chết, Loan Hoan không hề rơi xuống một giọt nước mắt, lúc đó, Sophia còn nói cô là một đứa nhỏ lạnh lùng.
Khi Sophia mất tích, Loan Hoan cũng không chảy ra nước mắt, nghe nói, một đứa trẻ mười mấy tuổi đúng là thời đoạn mau nước mắt nhất.
Có lẽ, như Sophia nói, cô thực sự là một đứa nhỏ lạnh lùng.
Rời xa nội thành Cordova, bầu trời đêm có đầy sao, có mấy ngôi sao rất lớn, rất sáng, truyền thuyết nói, mỗi một người chết đi đều sẽ biến thành một vì sao.
Có lẽ, trong nhiều ngôi sao như vậy có một ngôi tên là Loan Nặc, cũng có một ngôi sao gọi là.
.
.
Gọi là Sophia Loan Hoan ngơ ngác đứng ở nơi đó, ngẩng nhìn trời sao.
Cách đó không xa, thanh âm rất nhỏ thức tỉnh cô, âm thanh nhỏ như vậy phát ra trong đêm như thế này hết sức kỳ lạ.
Loan Hoan nghiêng tai lắng nghe, thanh âm truyền tới từ chiếc xe cách đó không xa, chiếc xe đó đậu một mình, là loại xe tối màu, là dòng xe “nhà di động” cực kì phổ thông.
Không tự chủ được, Loan Hoan tới gần xe nhà di động, theo tiếng động càng lúc càng nghe rõ, Loan Hoan tìm được nơi phát ra thanh âm, cúi đầu, cô nhìn thấy người đàn ông Ả Rập mang khăn che mặt nằm ở phía dưới xe.
Cho tới nay, những người đàn ông Ả Rập mang khăn che mặt luôn có liên quan tới những từ như bắt cóc, chém giết, tổ chức khủng bố.
Hiện tại người đàn ông này cũng đang trong tình trạng giống như đang tiến hành cuộc chủ nghĩa khủng bố nào đó, có lẽ, vài phút sau, mọi người sẽ nghe thấy tiếng nổ mạnh của ô tô.
Muốn trốn dĩ nhiên không còn kịp nữa rồi, người đàn ông cũng nhìn thấy cô, ở dưới gầm xe là một đôi mắt sâu thẳm, thần bí, bàn tay anh ta di chuyển về bên hông.
Có lẽ, anh ta lấy súng.
Loan Hoan che miệng, lùi lại, bắt đầu bỏ chạy về hướng có ánh lửa.
Khi bàn tay kia đặt lên vai cô từ phía sau, Loan Hoan hét lên, vừa mới hét ra tiếng, miệng cô đã bị che lại, giây tiếp theo, thân thể của cô giống như món hàng bị đặt xuống mặt đất, ngay sau đó, một thân thể khác đè lên người cô.
“Suỵt, không phải sợ, tiểu mỹ nhân ngư, là tôi.” Giọng nói này, hơn nữa với câu “Tiểu mỹ nhân ngư” kia, Loan Hoan đã biết người nằm đè lên người mình là ai, là người đàn ông Lý Nhược Vân cứu ngày đó.
Loan Hoan


⬅ Trước Tiếp ➡