Chương 19
áo anh cài nhầm nút rồi.” “Ừ.” Anh nhàn nhạt trả lời, không để ý tới chiếc nút áo cài sai của mình.
“Loan Hoan, anh và Hứa Thu “làm”.” “Ừ.” Lần này, đến phiên Loan Hoan nhàn nhạt trả lời.
Lý Nhược Tư cười giễu cợt “Em có biết anh và cô gái như Hứa Thu lên giường có ý nghĩa như thế nào không?” Quay mặt đi, Loan Hoan nhìn những nơi cách đó không xa, đã giờ đã là đêm khuya, cả trai lẫn gái quấn quýt lấy cơ thể nhau bên ánh lửa không hề kiêng nể gì.
“Em gái thân yêu, có đúng hay không?” Giọng nói Lý Nhược Tư mang theo trào phúng “Em đã sớm đoán được anh sẽ không gọi hai cuộc điện thoại kia?
Hửm?” Loan Hoan vẫn im lặng như cũ.
Nụ cười châm biếm mỉa mai càng hiện rõ trên mặt Lý Nhược Tư, vào lúc không đợi được câu trả lời của cô, anh ta bật cười lên thành tiếng, tiếng cười càng lúc càng lớn, thanh âm buồn bã “Hình như, anh không có tư cách chỉ trích em, đúng không?
Người bỏ cuộc trước là anh.” Gật đầu, anh nói Đúng vậy, là anh Anh cúi người tinh tế nhìn khuôn mặt cô chằm chằm, anh nắm cằm cô, ép buộc ánh mắt cô dừng ở trên mặt anh, gằn từng tiếng “Loan Hoan, anh nghĩ, hiện tại nhất định trong lòng em đang cười nhạo anh.
Anh đoán, nhất định là em vô cùng vui vẻ khi thấy mọi chuyện biến thành như bây giờ.” “Không có Không phải ” Loan Hoan giật giật khóe miệng “Lý Nhược Tư, trong năm phút đó, em đã cho anh cơ hội, cũng cho bản thân em cơ hội.” Buông cằm của cô tra, bàn tay khẽ chạm vào gò má cô, chán nản, buông thõng, anh nói “Anh tình nguyện em không cho anh cơ hội đó.” Như vậy, Lý Nhược Tư sẽ không biết, bản thân khiếp nhược.
Đêm hôm nay, Loan Hoan nhìn theo bóng lưng Lý Nhược Tư lần thứ hai.
Đi được vài bước, anh dừng lại, không quay đầu, nói “Loan Hoan, anh chán ghét em, bởi vì em sống quá tỉnh táo so với bất cứ ai.” “Loan Hoan, anh nguyền rủa em, anh nguyền rủa em có một ngày sẽ yêu một người đàn ông thật sâu đậm, mà người đó vĩnh viễn không đáp lại tình yêu của em.” Nói xong những lời này, Lý Nhược Tư nhấc chân, bước đi nhanh hơn về phía chiếc xe kia, Hứa Thu ở trong xe chờ anh, sau khi về nước Mỹ hẳn là anh sẽ tuyên bố tin bọn họ đính hôn.
Lý Nhược Tư biết, Loan Hoan không rời đi, cô vẫn luôn nhìn theo bóng lưng anh.
Nhưng đó lại là một nha đầu tàn nhẫn.
Nếu như nhân sinh chỉ là cuộc gặp gỡ thoáng qua.
Nếu như chỉ như là cuộc gặp gỡ ban đầu, như vậy, Lý Nhược Tư sẽ không tò mò với Loan Hoan, không có tò mò sẽ không có thương hại, không có thương hại sẽ không rung động.
Và cũng, sẽ không yêu… Chẳng qua là, thời khắc này, Lý Nhược Tư sẽ không thể tưởng được là Loan Hoan sẽ đi vào lễ đường hôn lễ trước anh, khiến anh càng không thể tưởng được là câu nói của anh trong giây phút này lần lượt có được xác minh.
“Loan Hoan, anh chán ghét em, bởi vì em sống quá tỉnh táo so với bất cứ ai.” “Loan Hoan, anh nguyền rủa em, anh nguyền rủa em có một ngày sẽ yêu một người đàn ông thật sâu đậm, mà người đó vĩnh viễn không đáp lại tình yêu của em.” Đêm nay, Lý Nhược Tư nói với Loan Hoan như vậy, đây là những câu nói khiến Loan Hoan cảm thấy vô cùng đau lòng.
Đứng ở giữa cánh đồng bát ngát, bóng tối trùng trùng điệp