Chương 18
chúng ta có thể thử một lần.” “Loan Hoan.” Thanh âm gọi tên cô run run.
Giờ phút này, Loan Hoan không muốn phủ nhận, người trước mặt mà cô gọi là anh trai đã từng khiến cô luôn rung động, cô không muốn xa rời anh.
Anh vươn tay, muốn chạm đến gương mặt cô, Loan Hoan lùi về phía sau một bước, bàn tay Lý Nhược Tư dừng ở giữa không trung.
Loan Hoan cúi đầu, tìm ra hai số điện thoại từ trong điện thoại của Lý Nhược Tư.
“Trước khi chúng ta bắt đầu, em muốn trước hết anh phải làm một việc.” Loan Hoan không nhìn nét mặt Lý Nhược Tư, cô tự ý gọi vào một trong hai số đó.
Điện thoại được kết nối, Loan Hoan đem di động giao cho Lý Nhược Tư, nói “Đây là những chuyện em muốn anh làm, anh nói cho mẹ anh, anh muốn được ở bên em, chờ nói sau khi nói cho mẹ xong, anh lại nói với bà nội, chờ anh gọi hai cuộc điện thoại này, em sẽ là của anh, đến khi chết cũng là của anh, mặc kệ anh đi tới nơi nào em cũng sẽ đi theo anh.” Động tác của người cầm điện thoại thong thả, thật lâu thật lâu sau anh mới đem điện thoại đặt lên bên tai, ánh mắt anh nhìn cô chằm chằm, cô cũng nhìn lại anh.
Ánh đèn trong lều trại khiến bóng dáng bọn họ một bên ẩn trong bóng tối một bên lộ ngoài ánh sáng, như có như không.
“Mẹ.” Anh gọi, thanh âm chầm chậm.
Lòng bàn tay Loan Hoan đổ mồ hôi, nhưng chờ mãi mà Lý Nhược Tư vẫn chưa mở miệng, bờ môi của anh vẫn mấp máy, chỉ có điều không hề nói gì cả.
Cuối cùng, anh chỉ nói một câu là “Được, con sẽ cẩn thận, như vậy, mẹ, ngủ ngon ” Bàn tay cầm di động buông xuống, nửa khuôn mặt Lý Nhược Tư lộ ở ngoài ánh sáng là một mảng vỡ nát.
Di động rơi xuống mặt đất, anh lướt qua bờ vai cô rời đi.
Loan Hoan thất thần nhìn theo hướng Lý Nhược Tư rời đi, thấy bóng lưng anh càng lúc càng đi xa, nhỏ dần, biến mất, gió đêm nhẹ nhàng tung làn váy cô lên, bóng dáng lảo đảo muốn ngã.
Xoay người, kéo làn váy của mình, Loan Hoan bước vào trong lều, nằm ở trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn những hoa văn Ả Rập lóa mắt trên đỉnh nóc.
Tất cả đều mất mát hơn cả so với trong tưởng tượng, nửa giờ đi qua, một tiếng trôi qua, nửa tiếng trôi qua, hai tiếng trôi qua, cảm giác hụt hẫng vẫn kéo dài nhất là khi trong lều trại không có một, không thể che giấụ Loan Hoan từ trên giường đứng lên, rời khỏi lều trại, cô muốn tìm một chỗ uống rượu, có lẽ vị rượu nho thuần khiết có thể giúp cô xua đuổi sự hụt hẫng mất mát này.
Những chiếc xe tản mác dừng giữa cánh đồng bát ngát, Loan Hoan tìm được chiếc xe của họ, cô nhớ là trong xe có rượu, cô đứng ở ngoài cửa xe, muốn mở cửa xe, còn không chờ cô mở cửa xe, cửa xe bỗng được mở ra từ bên trong.
Nương theo ánh sáng nhàn nhạt bên trong, Loan Hoan nhìn thấy bắp đùi trắng nõn, đó là đùi phụ nữ, một bóng người chặn tầm mắt của Loan Hoan, đó là bóng dáng của một người đàn ông.
Người đàn ông từ trên xe bước xuống, anh ta lôi kéo tay cô.
Loan Hoan đờ đẫn mặc cho Lý Nhược Tư lôi kéo tay cô.
Bọn họ đứng bên cạnh một chiếc xe nào đó.
Cô nhìn thấy nút áo sơmi của anh ta cài sai.
Ngón tay di chuyển tới bên nút áo đó, Loan Hoan mấp máy mở miệng “Lý Nhược Tư,