⬅ Trước Tiếp ➡

lâu, đang chờ đợi con sư tử nhỏ trong lòng cô tỉnh lại, phản kích.
Như vậy cũng tốt, ít nhất, có thể đau đớn vui vẻ.
Nhưng mà không, không vung bàn tay anh ra, không cắn anh, càng không nói rõ sự thật.
Cô chỉ thờ ơ nói “Lý Nhược Tư, anh cũng chỉ làm ra chuyện như vậy ngay tại thời điểm uống rượu, em nghĩ, chờ ngày mai khi mặt trời lên cao, anh sẽ hối hận, anh sẽ tự trách, ngay lúc đó anh sẽ chẳng làm được gì hết.” Bàn tay vốn muốn nắm chặt cũng nới ra, cho dù là mềm mại như vậy, cho dù là mê người như thế.
“Em sẽ coi như chuyện lúc nãy chưa từng xảy ra, Nhược Tư, chuyện anh cần làm bây giờ là ra khỏi phòng em, trở lại phòng của anh đi, cô gái mang tên Hứa Thu ở phòng bên cạnh kia mới có thể đảm nhiệm được vị trí vợ của Lý Nhược Tư.
Anh vẫn rất yêu thích cô ấy, biến yêu thích chuyển hóa thành yêu em nghĩ chẳng phải việc khó, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.” “Tiếp đó, ngày mai mặt trời vẫn lên theo thường lệ, mà anh tới phòng em chỉ là một giấc mơ anh đã mơ đêm qua mà thôi, như vậy được chứ?
Anh trai?” Từ từ, bàn tay anh rời ra khỏi thân thể cô, anh gật đầụ Tựa vào trên tường, nghe tiếng cửa phòng đóng lại vang lên một lần nữa, đợi đến khi tiếng bước chân xa, đợi đến lúc phòng sát vách truyền đến tiếng đóng cửa, Loan Hoan trở lại giường mình.
Vừa nãy, cô bắt chước giọng nói của bà già kia cũng thật giống, cô phải gọi quý bà đó là “Bà nội”.
Mỗi lần, khi cô gọi quý bà kia luôn đáp lại rất vui vẻ, bà nở nụ cười thân thiết với cô, khóe miệng nhếch lên, nhưng chứa trong ánh mắt cũng là một dòng sông băng.
Cách một đoạn thời gian, bà sẽ có nét mặt hớn hở gọi tên cô, Tiểu Hoan à, mẹ con đã khiến con trai ta đau thấu tâm, con cũng không thể khiến nó đau lòng thêm lần nữa, con phải ngoan ngoãn, biết không?
Đúng vậy, cô ngoan ngoãn.
Mẹ đã làm tổn thương người đàn ông tên là Lý Tuấn Khải kia.
Đêm đó, ở trong thư phòng, trước mẹ cô, người đàn ông đó khóc tựa như một đứa trẻ, ông nói với cô “Loan Hoan, ba muốn con nhớ kỹ một câu nói như vậy, sinh mạng luôn công bằng, còn sống, thì phải sống cho thật tốt, bởi vì, rất lâu sau con mới chết đi.” “Loan Hoan, đừng khiến con trở thành một Loan Nặc.” Mẹ Loan Hoan tên là Loan Nặc, yêu rất nhiều người đàn ông, trải qua rất nhiều tình yêu, trong quá trình đó không cẩn thận phát sinh một chuyện ngoài ý muốn, mà Loan Hoan chính là sự cố ngoài ý muốn kia, Về chuyện ba của đứa nhỏ là ai ngay cả bản thân phu nhân Loan Nặc cũng không rõ ràng.
Điều khắc sâu trong trí nhớ của Loan Hoan là bọn họ thường xuyên chuyển nhà, có đôi khi là vì công việc của Loan Nặc, có đôi khi là trốn tránh vợ của người đàn ông nào đó.
Mẹ cô thích nói như thế vào lúc uống say khướt, Tiểu Hoan, mẹ con yêu rất nhiều người đàn ông, trải qua rất nhiều tình yêụ Cuối cùng, vào năm Loan Hoan chín tuổi, yêu rất nhiều người đàn ông, trải qua rất nhiều tình yêu Loan Nặc chết ở trên giường của một người đàn ông, chết vì ngộ độc rượu, buồn cười là vợ của người đàn ông đó còn nã mấy phát súng vào cơ thể bà, nhân tiện, vợ người đàn ông đó cũng nổ súng vào đầu chống mình, máu chảy ra từ


⬅ Trước Tiếp ➡