⬅ Trước Tiếp ➡

thế, vậy lúc trước em sẽ không tiếp cận anh.” “Em không tiếp cận anh, em chỉ là nghe lời chú phải giữ mối quan hệ tốt với anh và Nhược Vân.” “Có đúng không, thật sự là như vậy sao?” Bàn tay Lý Nhược Tư gia tăng sức, anh hận không thể bóp nát cằm người con gái trước mắt.
Loan Hoan nhắm mắt lại, ai biết được?
Có lẽ giống như chính cô cũng là người có lỗi, thỉnh thoảng cô sẽ có ý nghĩ xấu, có thể biểu hiện của cô tốt, nói không chừng giữa Lý Nhược Vân cùng Loan Hoan, Lý Nhược Tư sẽ thích Loan Hoan nhiều một chút.
Thế giới này, trời sinh có một loại người, họ không cần phải thể hiện quá nhiều xuất sắc đã nhận được rất nhiều rất nhiều yêu thương, Lý Nhược Vân chính là loại người này.
Cô chỉ ngẫu nhiên muốn nhận được chút yêu thương của Lý Nhược Vân mà thôi.
Mùi rượu dính dấp tưởng như càng lúc càng tới gần, lập tức… Loan Hoan quay đầu, môi Lý Nhược Tư dừng ở khóe môi cô, làn môi anh theo khóe môi cô đi xuống, đợi đến khi môi anh đi đến nơi xương quai xanh của cô.
Loan Hoan nhắm mắt lại, bắt đầu bắt chước ngữ khí của một bà già, cô từ từ nói “Có lẽ, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, bà nội sẽ nói chuyện với anh, khẩu khí nghe có vẻ như là đang nói chuyện phiếm, Nhược Tư à, ba con đã khiến mẹ con đủ thương tâm, con cũng không thể khiến mẹ con đau lòng, nếu ngay cả con cũng như vậy thì sẽ khiến mẹ con sụp đổ.” Lý Nhược Tư dừng lại, môi dán trên xương quai xanh của Loan Hoan, không rời đi cũng không tiếp tục.
“Còn nữa, Nhược Tư à, con và Loan Hoan nha đầu kia là anh em trên luật pháp.
Lý Nhược Tư Nhà chúng ta không thể giống như một gia đình bình thường, một khi chuyện của hai đứa truyền ra, thứ đợi hai đứa không phải là chúc phúc, hai đứa chờ được là chất vấn, cười nhạo, ba mẹ con, thậm chí tín nhiệm của toàn bộ gia tộc chúng ta sẽ thất bại thảm hại.
Con đã quên, lúc trước ba con đã từng thề son sắt tuyên bố với bên ngoài, Loan Hoan là cốt nhục của nó, con muốn biến ba con thành kẻ lừa đảo sao?
Ba con là một thương nhân.
Nhược Tư, con muốn khiến mọi người dùng ánh mắt thương hại để nhìn mẹ con sao?
Trong những người kia hẳn là không hề thiếu là bạn bè của mẹ con, con cảm thấy bọn họ là thương hại hơn một chút hay vẫn là vui sướng khi người gặp họa hơn đây?” “Mẹ anh đã đủ đáng thương, không phải sao?” Chậm rãi, Loan Hoan khoác tay lên vai Lý Nhược Tư.
“Lúc ban đầu, thời điểm anh nghe những lời này anh sẽ không có cảm giác gì, nhưng mà, dần dần, những lời này bắt đầu giống như mũi kim quấn trong lòng anh, khiến anh cảm thấy khó chịu, đúng vậy, mẹ đã đủ đáng thương.” Bàn tay đặt bên hông cô tăng lực, anh ở thở gấp “Không nên nói bậy, Loan Hoan, cũng không cần tự cho là đúng.” Bàn tay không dừng trong một giây, Lý Nhược Tư vươn tay, theo vạt áo ngủ của cô đi vào.
“Không nên nói bậy, Loan Hoan, cũng không cần tự cho là đúng.” Bàn tay Lý Nhược Tư không dừng lại trong một giây, Lý Nhược Tư vươn tay, theo vạt áo ngủ của cô đi vào.
Cô không mặc áo ngực, bàn tay anh liền tìm được nơi anh muốn tới rất nhanh, tạm dừng, anh đang chờ đợi.
Loan Hoan, ở trong lòng có một tiểu sư tử, con sư tử nhỏ đã ngủ say hồi


⬅ Trước Tiếp ➡