⬅ Trước Tiếp ➡

lỗ thủng trong não người đàn ông nhìn giống như nước sốt cà chua, mọi người chỉ vào tấm hình trên báo nói đó là một đôi cẩu nam nữ.
Sau khi Loan Nặc chết, bạn của bà thu nhận và giúp đỡ Loan Hoan, bà tên là Sophia, một người phụ nữ đáng thương khác, vì có bối cảnh từ châu Phi cùng với bằng cấp thấp khiến cho cuộc sống của bà là bước tiếp những gian nan.
Cuộc sống cùng Sophia hoàn hảo hơn so với tưởng tượng của Loan Hoan, cho dù cuộc sống khó khăn túng thiếu nhưng cô cảm thấy vui vẻ, Sophia có tố chất ca hát rất tốt, khi màn đêm buông xuống cô đi theo bà đến những bến tàu điện ngầm New York hát rong, Sophia luôn có cách trêu chọc cô cười, hai người sống nương tựa lẫn nhau tại tầng hầm ngầm không đủ năm mươi m² trong phố Queen.
Tiếc nuối là năm Loan Hoan mười hai tuổi, vào một đêm mưa Sophia nói muốn đi mua thuốc lá, sau đó, bà không trở về.
Ở New York, một người phụ nữ da đen có bối cảnh từ châu Phi sống ở tầng ngầm mà không tìm thấy nữa là chuyện hết sức bình thường, không có người để ý tới, nhưng là một số nhà từ thiện nói có thể trợ giúp cô.
Có người ở viện mồ côi tới trước mặt Loan Hoan nói có thể cho cô cuộc sống tốt hơn, Loan không đi cùng người ở viện mồ côi, cô ở lại phố Queen, trong tầng hầm ngầm chờ Sophia trở về.
Trong nửa năm Sophia chưa về, Loan Hoan dựa vào trợ cấp, dựa vào chuyện lén làm việc vặt đổi lấy một ngày hai bữa.
Cuối cùng, năm Loan Hoan mười ba tuổi, một vị tự xưng là bạn của mẹ tên là Lý Tuấn Khải xuất hiện đưa cô từ New York tới San Francisco.
“Nếu, chú có thể tìm Sophia giúp cháu, cháu sẽ đi theo chú ” Mười ba tuổi cô cùng người đàn ông nói điều kiện.
Đến hôm nay, Loan Hoan vẫn không tìm được Sophia, cô đã quên mặt Sophia, không chỉ có quên mặt Sophia, cô cũng đã quên mặt mẹ mình.
Cô nhớ kỹ giọng hát vang vọng của Sophia, Sophia ca xướng hay hơn so với bất cứ ai, nhưng hát hết một ca khúc, bà cũng chỉ nhận được vài đồng đôla tiền xu thù lao, có đôi khi sẽ nhiều hơn một chút, đôi khi rõ ràng là chẳng có gì cả.
Cô cũng nhớ kỹ dáng vẻ say khướt của mẹ, bà vuốt mặt cô nói Tiểu Hoan, mẹ con yêu rất nhiều người đàn ông, trải qua rất nhiều tình yêụ Cô không muốn làm Sophia, cũng không muốn biến thành một Loan Nặc.
Cho nên, cô phải ngoan ngoãn, sống thật tốt, bởi vì phải thật lâu mới chết đi.
Sống thật tốt, bởi vì phải thật lâu mới chết đi, một câu nói rất đơn giản, nhưng khiến trong lòng cô dần dần đau đớn.
Nhắm mắt lại.
Ngày mai mặt trời vẫn lên theo thường lệ.
Mỗi ngày khi mặt trời lên, Lý Nhược Vân lần lượt gõ vang cửa phòng bọn họ, hôm nay, là sinh nhật cô hai mươi bốn tuổi, cô mặc sườn xám truyền thống tuyên bố, cô không hề điên, cô phải làm một thục nữ chân chính.
Ban đêm, bọn họ ở trong phòng khách sạn mở một party nhỏ, Lý Nhược Tư đem miếng bánh ngọt nhỏ cho Loan Hoan, giống như rất nhiều thời gian về trước, anh đem miếng dâu tây đặt trên phần bánh ngọt của cô, không hề mảy may xem cô em Lý Nhược Vân oán giận Lý Nhược Tư có phải anh muốn bất công hay không.
Rất nhiều người đều biết đến, cô hai và cô ba nhà họ Lý đều thích dâu tây.
Trong khi cô nàng kia lải nhải


⬅ Trước Tiếp ➡