⬅ Trước Tiếp ➡

nói với anh “Anh thích cô ấy liền muốn ở cùng với cô ấy, không phải sao?
Anh, anh có biết anh đang làm gì không?
Anh có biết anh làm như vậy, sẽ có một ngày Loan Hoan bị người đàn ông khác mang đi, biến thành vợ của người đàn ông khác, anh bỏ được sao?” Anh xoay người sang chỗ khác, thanh âm nặng nề “Lý Nhược Vân, nếu anh biến Tiểu Hoan thành vợ của mình, như vậy trong mắt người đời chúng ta là loạn luân, nếu anh biến Tiểu Hoan thành vợ của mình mà nói, như vậy, mẹ sẽ rất khổ sở, ba đã đủ khiến mẹ khổ sở rồi, có rất nhiều người đang núp trong bóng tối, họ đang chờ đợi chúng ta xảy ra chuyện gì đó, chỉ cần chúng ta có một biến động nhỏ, bọn họ liền có bản lĩnh khiến biến động nhỏ đó thành dư luận xôn xao.” “Cho nên, Tiểu Vân, anh không thể, em hiểu không?” Lý Nhược Vân cái hiểu cái không, thế giới của cô tráng đen rõ ràng, đúng là đúng, sai là sai, cô chán ghét những gì quá mức phức tạp.
Có lẽ, là Lý Nhược Tư không đủ yêu Loan Hoan?
Cho nên, anh không có khả năng không thỏa hiệp vì chính mình.
Như vậy, Loan Hoan thì sao, Loan Hoan yêu Lý Nhược Tư sao?
Lý Nhược Vân đưa ánh mắt quay lại đến khuôn mặt Loan Hoan, bà nội nói với cô không chỉ một lần, Tiểu Vân nhà chúng ta sẽ có một ngày bị Loan Hoan nha đầu kia bán đi, nói không chừng còn ngây ngốc đếm tiền cho cô ta.
Đúng vậy, Loan Hoan cũng là một sự tồn tại đặc biệt phức tạp.
“Hoan, cậu thích anh trai tớ sao?” Thì thào, Lý Nhược Vân hỏi.
Trong xe thật yên tĩnh, bàn tay Loan Hoan cầm cái cốc bất động, Lý Nhược Tư cầm rượu sữa, cũng cũng không nhúc nhích.
Hai người kia có lẽ còn chưa bao giờ chạm đến vấn đề này, bọn họ thích nhau không?
“Hai người…”Lý Nhược Vân có chút kích động “Bây giờ còn chưa muộn.” Có lẽ, chỉ cần Loan Hoan gật đầu, nói không chừng anh trai ngốc của cô sẽ kéo tay Loan Hoan tới nơi chân trời góc bể.
Chiếc cốc nhẹ nhàng đặt ở trên sàn nhựa, phát ra một chút tiếng vang, gương mặt gần trong gang tấc có chút thẹn thùng, thanh âm nghe có phần xấu hổ “Lý Nhược Vân, cậu nói bậy gì đấy?” Loan Hoan xoa đầu cô, động tác mười phần giống như Lý Nhược Tư hôm đó.
Hôm đó, Lý Nhược Tư cũng xoa đầu cô như thế này nói Tiểu nha đầu, em không hiểu gì hết.
“Cậu là em gái, anh ấy là anh trai, luôn luôn là như vậy, về sau cũng sẽ là như vậy.” Nhẹ nhàng khéo léo, Loan Hoan nói như thế.
Trên đường về khách sạn, ba người đều trầm mặc, Loan Hoan ngồi ở phía sau xe, Lý Nhược Tư đang lái xe, Lý Nhược Vân ngồi ở chỗ kế bên tay lái.
Loan Hoan nhìn thoáng qua Lý Nhược Vân, cô ấy đã không ngồi cùng cô như trước đây, cũng không có liên tục quay đầu nói chuyện với cô, nói vậy, là cô ấy tức giận.
Sau khi trở về khách sạn, ba người đều tự trở lại phòng mình.
Đêm khuya, Lý Nhược Tư gõ vang cửa phòng Loan Hoan.
Cô và anh áp lưng ở trên tường trong phòng, anh nặng nề thở không ra hơi, anh nói Loan Hoan, cho dù em dũng cảm một chút cũng không đến mức biến thành như bây giờ.
“Anh uống say rồi, trở về đi.” Cô kéo kéo tay áo của anh.
Anh hất cô ra, cầm ngược tay cô, ngay sau đó, thân thể anh áp trên người cô, bàn tay nắm cằm cô.
“Muốn hất anh ra như


⬅ Trước Tiếp ➡