Trong tiệm net ánh đèn u ám.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, rất nhanh đã hơn mười một giờ.
Chân Minh Châu tối hôm qua ngủ không ngon, chơi một hồi liền có chút hơi buồn ngủ, đang nhàm chán ngồi xem phim, nghe được cách đó không xa truyền đến một câu nói của một giọng nam dường như là rất quen "Nguyễn Huy đâu?"
"Nguyễn Huy nannan" trong tiệm net vang lên gọi lớn của cô thu ngân.
Trong góc sopha vang lên một tiếng, người quản lý tiệm net với kiểu tóc màu vàng như ổ gà đang làm ngủ bỗng đứng dậy bước ra, bước đến gần thân thuộc nói, "Anh Dịch đến rồi sao." Chợt, một tay từ trong túi quần lấy ra cái bật lửa, tiến tới, châm lửa cho điếu thuốc đang ngậm trên môi của người con trai ấy.
Chân Minh Châu cả đám đều ngồi ở phía bên quầy bar, cô lại không ngửi được mùi khói thuốc, nhìn hơn hai lần liền bĩu môi mà liếc mắt.
Trách không được sao lại cảm thấy quen mắt như vậy ?
Người tới còn không phải là người lần trước đã đánh cái người đẹp trai quản lý tiệm ở đây sao
Anh Dịch ?
Trong lòng Chân Minh Châu vừa xuất hiện một suy nghĩ, chưa không kịp nhìn sắc mặt củaTống Tương Tương, bên ngoài tiệm net lại tiến đến một đám người, từng người kề vai sát cánh nhau, không coi ai ra gì nói, nhìn qua giống như là những thanh niên không đàng hoàng của xã hội.
"Đi thôi đi thôi, anh Dịch ghé qua đây tìm tiểu tử cậụ"
"Lần trước lão tử vẫn còn chưa tính xong đâụ"
"Chết tiệt , những kẻ khác săn sóc một chút là được rồi."
Những người phía sau nói xong dăm ba câu đã mất kiên nhẫn, ngậm lấy điếu thuốc cười mắng, đẩy người quản lý tiệm đi.
"Được rồi, đi thôi." Phan Dịch đứng ở cuối cùng, mắt thấy A Huy bị vài người túm lấy đẩy ra cửa, nhếch lên một bên khóe môi, hướng về phía người thu ngân đang nhìn anh ấy.
Người thu ngân là người mà lần trước Chân Minh Châu bắt gặp bên ngoài phòng vệ sinh, giờ phút này, cô ta nhìn người con trai tỏa sắc đứng ngay quầy bar, ánh mắt u oán đến nỗi có thể so sánh vơí vai nữ chính trong truyện ngôn tình cẩu huyết. Bất quá, người bị nhìn vẫn mang một bộ dạng tà khí, vừa nói xong, chân đã bước ra ngoài được mấy bước.
– 2
Cửa tiệm net mở ra một cánh, vừa đi ra ngoài, gió đêm đã thổi vào mặt, anh ấy tiện tay tắt đi tàn thuốc ném đến góc cửa, nghe thoang thoáng được sau lưng có tiếng bước chân có chút dồn dập.
"Phan Dịch ?" Giọng nói của một cô gái đa lâu ngày không gặp, kìm chế lại khiếp sợ.
Phan Dịch thoáng chốc sửng sốt, nghiêng đầu rồi bước đi.
Ánh đèn ngay cửa tiệm net cũng coi là như sáng, lúc anh ấy quay đầu lại Tống Tương Tương trong nháy mắt đã thấy rõ mặt của anh ấy, không khí ngưng đọng mấy giây, môt tay cô che miệng, mắt nhìn chằm chằm anh ấy, cười lên "Thật là anh sao."
Nhiều năm không gặp, vóc dáng của anh ấy lại cao một chút, đứng ở cửa tiệm net, bộ dạng cho dù là có chút lười nhác không bị trói buộc, nhưng vẫn như cũ đẹp trai đến mê người.
Quá kích động quá ngoài ý muốn, cô ấy cũng không biết được nên nói cái gì cho phải.
Phan Dịch rõ ràng cũng có chút ngoài ý muốn, nhìn cô ấy hồi lâu, nhấc mí mắt, ngữ khí hơi khàn khàn mang theo một tia chắc chắn "Tống Tương Tương."
"Ừm, là em." Tống Tương Tương thả tay xuống, lại cười.
Cô ấy cũng lớn rồi, dáng người cũng phát triển tốt hơn, trước sau lồi lõm cũng rất thu hút ánh mắt người khác, bất quá tính cách cũng hướng ngoại hơn, thẳng thắn lại tự tin không còn bộ dạng câu nệ xấu hổ như xưa nữa, cũng đủ để gợi lên từng chút từng chút những hồi ức tươi đẹp của anh ấy.
"Anh Dịch đứng đây làm gì vậy."
"Ôi, tiểu mỹ nhân có chút lạ mắt a."
"Móa, kêu cậu đến cũng có thể kéo theo một cô gái nhỏ, A Dịch này. . ."
Chờ hồi lâu cũng không thấy đám bạn của anh ấy đi mà ngược lại còn thấy cảnh này, sau đó ngoài ý muốn mà nhất thời bấn loạn bị trêu ghẹo.
Tống Tương Tương trên mặt nóng lên, nghe thấy Phan Dịch quay đầu nói “La ó cái gì, đều cút cho hết cho tôi "
Thanh âm của anh ấy không cao, biểu thị rõ ràng tâm trạng mất kiên nhẫn , những người chạy đến trêu chọc nhất thời sững sốt sau đó lại cười vang, cùng nhau đùa cợt nói "Nhìn cái gì nhìn cái gì, đều đi thôi, ai dám làm ảnh hưởng anh Dịch vời người khác chứ, ha ha ha ha ha nannan "
"Cút " Phan Dịch không khách khí chút nào đạp một cước vô người đi phía sau cùng, mắt thấy bọn họ đi xa, mới ho nhẹ một tiếng hướng Tống Tương Tương nói, "Bọn họ là bộ dạng đáng sợ vậy đấy, không cần phải để ý."
"Ừm." Tống Tương Tương nhấp nhẹ khóe môi, gật gật đầụ
Phan Dịch nhìn bộ dạng của cô có chút ngượng ngùng mắc cỡ, suy nghĩ một chút, nói "Nếu không, ra ngoài đi dạo một chút?"
– 1
Tới gần rạng sáng, trên đường phố rất yên tĩnh.
Tiệm net cách An Thành Nhất Trung không xa, nhưng cũng nằm trên con đường khuất cửa trường học, ven đường trồng những cây ngô đồng cao to. Gió thổi qua, vài chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống, giống cánh bướm đang nhảy múa phản chiếu lên trong ánh đèn đường mờ nhạt, khiến cho màn đêm tỏa nét nhẹ nhàng, tĩnh mịch lại tươi đẹp.
Tống Tương Tương mặc chiếc áo ngắn tay mà đuổi theo ra đây, đi được một chốc mới cảm giác cánh tay có chútlạnh, hai tay cô ấy ôm lại, hơi cúi đầu, nhìn chiếc bóng của hai người dưới ánh đèn đường đang kề cạnh nhau, cho thấy một cảm giác rất thân thuộc, liền cảm thấy trên mặt nóng lên.
"Lên lớp mười rồi sao ?" Phan Dịch đột nhiên hỏi.
Tống Tương Tương ừm một tiếng "Học ở Nhất Trung sao, lớp 10 7."
"Trường tốt nha." Phan Dịch cười một tiếng, có thể bởi vì thường xuyên hút thuốc, giọng của anh ấy có chút hơi khàn khàn, nụ cười này liền hiển lộ ra mấy phần ý vị sâu xa ý tứ.
Tống Tương Tương trong lúc nhất thời không xác định anh ấy chỉ đơn thuần là đùa cợt hay vẫn còn có cảm xúc nào khác, liền nhẹ nhàng ừ một tiếng, tự giễu nói "Em chỉ là dựa vào điểm số để lên lớp thôi."
Phan Dịch trầm mặc một giây, lại hỏi "Vừa rồi những người kia, là bạn học của em sao ?"
Tống Tương Tương sững sờ, nghĩ đến hẳn là anh ấy chỉ mấy người Chân Minh Châu, liền cười nói "Ừm, đều là lớp chúng em, bình thường hay cùng nhau chơi đùa."
"Thường cùng một chỗ thâu đêm sao ?"
"Không phải." Tống Tương Tương ngẩng đầu nhìn anh ấy, có chút co quắp giải thích, "Cái kia, em cũng không phải suốt ngày lên mạng, chỉ là ngẫu nhiên..." Cô ấy đối với đôi mắt có chút chuyên chú như cười như không của Phan Dịch có chút không nói nên lời, đầu óc hơi loạn, mặt lại đỏ lên rồi cúi xuống.
Phan Dịch ngừng bước chân, khá là hứng thú nhìn bộ dạng của cô.
Tống Tương Tương không phải là người đẹp nhất trong số những cô gái mà anh quen biết. Bất quá, ở trước mặt anh ấy, cô ấy lại có hương vị khác với những nữ sinh cùng tuổi, thật sự mà nói thì đó là, phong tình. Một chút ngại ngùng ngây ngô, có chút gan dạ lại nhiệt tình, lại xen lẫn một chút vì vóc người khá đẹp mà sinh ra sự thành thục mà dụ hoặc.
Kiểu nữ sinh này, đặt loại người như họ ở trong mắt, không khác nào đưa con mồi đến tận cửa, trong đó Tống Tương Tương vẫn có điều kiện tốt một chút, là kiểu dẫn theo ra ngoài là cũng rất có mặt mũi, có thể khiến người ta quay đầu lại mà huýt gió.
Anh ấy nhìn cô ấy chằm chằm, ánh mắt nóng bỏng trực tiếp rõ ràng là mang tính xâm lược, giống như đem người cô ấy nhìn thấu vậy. Tống Tương Tương cho dù không ngẩng đầu nhìn anh ấy thì cũng có chút không chịu nổi, giữ vững được mấy giây sau nhếch môi nghiêng mặt qua một bên, lại cất bước thuận đường mà bước phía trước.
Phan Dịch thu hồi khóe môi đang cười không đứng đắn, cất bước đuổi theo.
Hai người cứ như vậy song song đi một hồi, điện thoại Phan Dịch đột nhiên vang lên.
Anh ấy dừng lại nghe "Nói."
"Con mẹ cậu, đừng đóng cửa, lát nữa tôi liền đến." Anh ấy đứng tại ven đường, hạ giọng mắng hai câu, trực tiếp cúp điện thoại.
Tống Tương Tương nghĩ đến lúc trước những người kia trêu ghẹo, lại lần nữa cảm thấy khó xử.
Loại chuyện chửi bậy này là vấn đề mà học sinh bây giờ không lấy làm lạ nữa, nhưng Phan Dịch mắng lên cảm giác rõ ràng cùng Tần Viễn bọn họ là không giống nhaụ Tần Viễn bọn người là những người nhà giàu, gia cảnh tốt nhà cao cửa rộng, lúc này đây lại còn đang đi học, nên cũng ngang ngược bộc lộ sức sông tràn trề. Phan Dịch những người này lại không giống, lăn lộn trên đường, không hề giữ miệng, chửi người đều mang theo biểu cảm thô bạo, khiến cô ấy quẫn bách bất an.
Tống Tương Tương suy nghĩ lung tun, vô thức ngước mắt, nhìn Phan Dịch.
Bốn mắt nhìn nhau, Phan Dịch tiện tay cầm điện thoại cất vào trong túi quần, nhếch môi cười nói "Là bọn họ gọi anh, em trở về đi."
Anh ấyvừa nói, Tống Tương Tương sửng sốt một chút, mím mím môi.
Cô ấy muốn nói gì đó, hồi lâu lại không biết mình nên nói cái gì, đành phải ra vẻ thoải mái mà gật gật đầu "Ừm, mười hai giờ tiệm net cũng sẽ đóng cửa."
"...Anh đưa em về." Phan Dịch nhìn biểu cảm trên gương mặt của cô, nghĩ nghĩ, nói thêm.
Hai người lại cùng nhau trở về.