Có lẽ là bởi vì khó có được một lần gặp gỡ nay lại phải tạm biệt, Tống Tương hơi bạo gan một chút, nghiêng đầu cười hỏi anh ấy "Anh đi làm rồi sao ?" Phan Dịch lúc học tiểu học thành tích rất kém, đi học trễ lại còn ở lại lớp, cho nên so với cô ấy là lớn hơn ba tuổi, mắt thấ cũng hai mươi rồi, trong suy nghĩ của cô thì có lẽ cũng đã thôi học rồi.
– 2
Tống Tương Tương hỏi ra câu này thật ra có mang theo một chút thận trọng, đâu nghĩ tới Phan Dịch lại không hề để ý, ngược lại kinh ngạc nhìn cô ấy một cái, ho mạnh một tiếng, cười lên "Đi làm? Ha ha, em đừng đùa cùng anh chứ, anh không có đi làm."
Tống Tương Tương yên lặng nhìn anh ấy một cái.
Một cỗ cảm xúc không biết tên dâng lên trong lòng, ê ẩm khó chịu, Tống Tương Tương miễn cưỡng nở một cười, nói "Nha."
"Không sao." Phan Dịch nhìn hiểu được sự đau lòng kèm theo một chút phức tạp nhưng lại khá là buồn cười của cô ấy, tiện tay vuôt ve mái tóc của cô ấy, ngữ điệu vẫn như cũ là bộ dâng lười nhác lại hững hờ.
Tống Tương Tương bởi vì động tác đột nhiên này của anh ấy mà có chút choáng váng, vô thức, cô ấy đưa một tay sờ lên tóc của mình, nhẹ nhàng cầm lấy.
Không tới mấy phút, hai người về tới tiệm net.
Tống Tương Tương nhìn cánh cửa khép hờ kia, trong lòng dấy đợt cảm xúc phức tạp khó nói nên lời. Đứng bên cạnh đây là người con trai mà cô ấy nhớ mãi không quên, anh ấy mặc dù không tốt, cũng rất thẳng thắn, mặc dù thô lỗ, nhưng cũng chân thành, anh ấy đã từng thấy qua vẻ ngại ngùng tự ti của cô, cũng dùng phương thức của anh ấy, mà giúp đỡ cô tìm lại được sự tự tin và lạc quan.
Khó có được một lần gặp gỡ, làm sao bỏ được a?
Tống Tương Tương cúi đầu nhìn mũi chân của mình, nghe được tiếng của chiếc bật lửa mở ra và tiếng phực lửa cùng Phan Dịch nói một câu bên tai "Bên ngoài lạnh, đi vào trong đi."
Mùi khói thuốc quẩn quanh ngay chóp mũi...
Tống Tương Tương hít sâu một hơi, quay đầu đi, ngẩng đầu nhìn gương mặt góc cạnh của anh ấy sau làn khói, cười cười nói "Vẫn chưa nói lời cảm ơn với anh."
"..." Phan Dịch sững sờ một chút, ngón tay kẹp điếu thuốc đưa xuống một bên, mặt mày hớn hở.
Tống Tương Tương có chút ngượng ngùng, vẫn là lấy dũng khí "Dù sao cũng cảm ơn anh, Phan Dịch, anh đối với em thật sự là rất có sức ảnh hưởng.”
Dứt lời, hình bóng cô trong đôi mắt của người con trai hơi mím môi nói "Ôm một chút có được không ?"
Phan Dịch tmắt nhìn cô ấy chằm chằm, qua mấy giây, ngay lúc cô ấy thấp thỏm bất an, đột nhiên tiện tay ném đi điếu thuốc, giang hai tay ra.
Không đợi cô ấychủ động, anh ấy nghiêng người ôm lấy cô ấy.
Một bên mặt của Tống Tương Tương dựa trên lồng ngực của anh ấy.
Trên cơ thể cửa người con trai này có một loại khí chất lạnh lùng lại nguy hiểm, giống như bộ dạng của những thanh niên lêu lổng, miệng của anh ấy đầy lời thô tục, giới hạn học thức, đạo đức cũng không có cao, trên mặt cũng thường mang theo nụ cười sự hững hờ bất cần đời.
Nhưng mà, vậy thì đã làm sao ?
Lồng ngực của anh ấy rất là ấm, thật sự là rất rộng lớn, đem đến cho cô ấy cảm giác an toàn giống như trong suy nghĩ.
Cái ôm này kéo dài một hồi lâu, ngay tại lúc Tống Tương Tương cảm thấy có thể mãi mãi cũng đừng tách ra, Phan Dịch hai tay nắm lấy đầu vai của cô ấy mà đẩy ra, cười nói "Được rồi, đi vào đi."
Tống Tương Tương có chút ngơ ngác, ừm một tiếng, cũng không nhìn lại anh ấy, cất bước tiến vào trong tiệm net.
– 1
Vừa qua khỏi mười hai giờ.
Tống Tương Tương mang trong lòng tâm sự nặng nề mà đi vào, phát hiện Chân Minh Châu đã ngủ.
Ngủ trong quán net điều kiện đương nhiên là không thể so với ở nhà được, nhưng Chân Minh Châu đã buồn ngủ đến vậy nên cũng không suy nghĩ nhiều, thậm chí không chống cự đến lúc Tống Tương Tương trở về, liền tùy ý nằm cuộn tròn trên ghế sô pha mà ngủ, nhìn giống như một con mèo.
Cô ngủ thật không thoải mái, trong lúc ngủ mê vẫn còn thay đổi tư thế ngủ.
Tần Viễn nghe thấy tiếng ghế sô pha xê dịch thì ngước mắt lên, hướng Tống Tương Tương nói "Lúc đầu muốn đi ra ngoài tìm cậu, nhưng tớ đã ngăn lại."
"Nha." Tống Tương Tương gật đầu cười cười.
Cô ấy cùng Tần Viễn những người này thời gian quen biết không lâu lắm, nhưng đã hiểu rất rõ Chân Minh Châụ Tần Viễn có thể khăng khăng một mực như vậy thích cô, cũng không phải là không có đạo lý.
Nhìn cách sống của cô gái này đúng là không có quy tắc, trên người lại có rất nhiều món đồ khó thấy qua. Cô chân thành lại thẳng thắn, nhiệt tình lại đơn thuần, chủ nhiệm Diêm sắc mặt luôn dữ tơn đều đối với cô cũng hết sức thiên vị, huống chi Tần Viễn là loại công tử đã nhìn quen mặt trái mặt phải rồi.
Tống Tương Tương suy nghĩ miên man, ngồi xuống trên ghế sa lon.
Cô ấy nhìn chằm chằm màn hình điện thoại hồi lâu, đột nhiên nghĩ đến, mình quên hỏi Phan Dịch số điện thoại di động. Lần tạm biệt này, có thể là mãi mãi không gặp lại. Cơn hoảng hốt trong nháy mắt quét qua cô ấy, Tống Tương Tương đợi một chút liền đứng người lên, lại một lần nữa chạy ra ngoài cửa.
Rạng sáng ở trên đường, vắng vẻ, không một bóng người.
Tống Tương Tương đi nhanh vài bước, đang đi thì lại đột nhiên chạy, mở miệng hô to "Phan Dịch nannan Phan Dịch nannan Phan Dịch nannan "
Tiếng la quanh quẩn bên tai của cô ấy, không ai trả lời.
Cô ấy ngạc nhiên nhìn xe cộ chạy như tên bắn ở trên đường, ánh đỏ nhập nhòe , cùng, những chiếc là đang rơi xuống theo cơn gió.
Nhìn qua nhìn lại, cô ấy chậm rãi ngồi xổm người xuống, nhìn dưới đất mà nỉ non "Phan Dịch."
Vẫn không có ai trả lời cô ấy, cô ấy giống như một đứa ngốc ngồi xổm giữa đường hồi lâu, cảm thấy lạnh, lại từ từ đứng dậy, ôm cánh tay, ngẩn ngơ mà bước trở về. Cô ấy cảm thấy mờ mịt quá, đến mức không cảm nhận được gì, cách đó không xa một phí sau chiếc xe, có một ánh mắt, dõi mắt theo cô ấy bước chân vào tiệm net.
"Loảng xoảng nannan "
Cánh cửa xếp của tiệm net bị kéo xuống.
Ngăn cách hai thế giới.
Phan Dịch bước ra từ phía sau chiếc xe, thu hồi ánh mắt, một tay nắm lấy chiếc quẹt lửa màu xanh nhạt, châm cho mình một điếu thuốc.
Tiện tay đóng chiếc bật lửa, anh ấy cất bước tiếp tục đi trở về.
Trong lòng vẫn có một chút ký ức rất rõ ràng, vừa rồi một cái ôm dường như khá là kỳ lạ nhưng lại đặc biệt động lòng người, đã là quá khứ rồi coi như là đã xong, anh ấy là một thanh niên ăn chơi lêu lổng của xã hội, khoảng cách với một cô gái ngoan ngoãn được học trong một ngôi trường tốt là rất xa, cứ cho là anh ấy nhân từ, đó là may mắn của cô ấy.
Tống Tương Tương ở trong phòng vệ sinh rửa mặt, trở lại chỗ ngồi.
Lúc đến nửa đêm, trong tiệm net tràn ngập mùi hương của mì tôm cùng tiếng gõ máy tính lốp bốp lốp bốp, cùng, dường như như có như không cái cảm giác mùi dầu mỡ phảng phất ở khắp mọi nơi.
Bên phải của cô Lý Thành Công vẫn còn đang ngồi chơi, nhưng bên trái Chân Minh Châu thì lại sớm đã ngủ say rồi, ngay cả sức lức cô ngồi trên ghế salon, Tần Viễn đem ghế sa lon của mình cùng của cô ghép chung với nhau, đang lúc cơ thể của cô đang bị nghiêng, một tay cẩn thận nâng mặt cô lên, di chuyển hướng đầu cô vào trong lồng ngực của mình.
Lúc Chân Minh Châu ngủ, trên mặt đều là của cậu là yêu thương sót xa không thiếu chút nào, .
Tống Tương Tương nhìn qua có chút xuất thần, thật không ngờ rằng, ánh mắt vô tình nhìn qua gặp ngay Nhiêu Lệ, cô ấy liền tùy ý mà thu ánh mắt.
Tần Viễn đem dâu của Chân Minh Châu chuyển tới trong lồng ngực của mình, cúi đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng lúc ngủ của cô, chỉ cảm thấy yêu kiều đáng yêu, nhất thời nhịn không được, cậu nhếch khóe môi nở nụ cười, động tác hết sức nhẹ nhàng véo một chút gương mặt hồng hào mũm mĩm của cô gái.
Động tác này khi Nhiêu Lệ nhìn thấy thì trợn mắt há hốc mồm, chua chua nói "Cậu đối với Chân Chân cũng quá tốt rồi."
Tần Viễn che chở cho Chân Minh Châu, chuyện này trong trường là mọi người ai ai cũng biết, nhưng cô ấy lại không cùng đám người này học chung lớp, cho nên rất ít khi gặp được bộ dạng của họ khi gặp gỡ sau lưng, bây giờ thấy tận mắt, chỉ cảm thấy hâm mộ đến tột cùng.
– 2
Trong ngữ điệu của cô ấy hàm chứa một tia phức tạp, Từ Mộng Trạch đang lốp bốp gõ bàn phím đều ngừng lại, thấp giọng cảnh cáo "Biết là được rồi."
Chân Minh Châu ở An Thành Nhất Trung là không ai dám trêu chọc, Nhiêu Lệ tốt xấu gì cũng là bạn gái trên danh nghĩa của mình, Từ Mộng Trạch cũng không muốn bởi vì cô ấy mà đem phiền phức không sao nói rõ được, cho nên, trong giọng nói của anh ấy lộ ra một chút lãnh ý.
Nhiêu Lệ bị ánh mắt của anh ấy nhìn mà trong lòng giật mình, nhếch môi gật gật đầụ
"Loảng xoảng nannan "