Ánh mắt của Đặng Song Song nhìn vào cổ của cô ta, dò xét nói "Cổ của cậu có vết bầm, tối hôm qua xảy ra chuyện gì thế ? Mình nhớ là cậu đi về rất sớm mà."
“Quên đem theo phiếu điểm, nửa đường đã trở về lấy."
"Hèn chi." Đặng Song Song nói thầm một tiếng, lại đột nhiên như là nghĩ đến cái gì đó nên rất hưng phấn mà hỏi, "Tối hôm qua là Trình Nghiễn Ninh cứu được cậu a. Một mình anh ấy sao? Kia chẳng phải là soái quá rồi Nghĩ không ra anh ấy lại khỏe như vậy, tình hình cụ thể ra là như thế nào, nói một chút đi, mình tò mò chết mất rồi."
Hai ngày nay Chân Minh Châu theo đuồi người ta đến mức cả trường đều biết, tính tình trước giờ của Đặng Song Song lại thích xem kịch vui, cho nên âm điệu câu nói này cao hơn so vời bình thường một chút, rất dễ dàng liền rước lấy rất nhiều ánh mắt.
Hạ Ngữ Băng mấp máy môi, nét mặt co quắp.
Thầy trò cả trường không ai là không biết Trình Nghiễn Ninh, cô ta tự nhiên cũng không ngoại lệ. Lúc tối hôm qua, cô ta cho rằng bản thân sẽ chết mất. Nhưng cô ta không nghĩ tới, đột nhiên xuất hiện nam sinh một cước đem người kia từ trên người cô ta đạp ngã ra, không đợi người kia đứng dậy, chẳng đến mấy giây mà thôi, anh tại bước hai bước đến gần, trực tiếp nhấc chân lên giẫm trên mặt người kia, hai tay của người đàn ông ôm lấy một chân của anh, hắn ta thuận thế quỳ xuống, lúc bản thân còn không thấy rõ, dùng chân khóa cổ của người kia, cuối cùng lấy cùi chỏ nện người kia hôn mê bất tỉnh.
Hạ Ngữ Băng rất ít khi gặp cảnh người đánh nhau, nhưng giây phút đó, người nam sinh đó đã đến một loại cảm giác an toàn mà không cách nào hình dung ,cuối cùng là chờ anh dùng đồng phục đem tay người kia trói sau lưng ngay tại ven đường, lúc đó cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi "Không có sao chứ ?", nước mắt cô ta lúc đó cũng không chảy, ôm cặp của mình, nhìn sườn mặt của anh mà ngây ngốc như một người câm.
Lúc về sau, anh lấy điện thoại của mình gọi báo cảnh sát, cùng cô đợi phụ huynh tới.
Đó là Trình Nghiễn Ninh a...
Là hot boy mà cả trường công nhận, thành tích tốt nhất, nhân duyên tốt nhất, tướng mạo tốt nhất. Đó là người rất nhiều nữ sinh các lớp theo đuổi mà vẫn thờ ơ, là một nam sinh giữ mình trong sạch.
Hạ Ngữ Băng suy nghĩ lung tung, trong lòng rộn ràng, gật gật đầu, nhẹ nói "Ừm, là một mình anh ấy. Cụ thể đánh như thế nào thì mình cũng không có chú ý."
Đặng Song Song nhìn gương mặt gương mặt ửng đỏ của cô, cười nói "Hot boy làm anh hùng cứu mỹ nhân a, có động tâm hay không?"
"A?" Hạ Ngữ Băng sững sờ một chút, vừa ngước mắt lên đối diện với ánh mắt đùa cợt của cô, cả người nhất thời cà lăm, "Cậụ.. Cậu chớ có nói lung tung..."
Chuông vào học vừa vang lên, Tần Viễn đang từ lối đi mà đi về phía sau, một câu của Đặng Song Song đã khiến cậu đột nhiên dừng bước chân, cậu liền đứng ở bên cạnh An Doanh, mắt nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Hạ Ngữ Băng, khóe môi kéo ra một nụ cười, nói theo "Hot boy nha, động tâm là chắc rồi."
Hạ Ngữ Băng + Đặng Song Song "..."
Cậu ấy mà lại hạ mình cùng các cô đáp lời, đây quả thực không khoa học chút nào
Tần Viễn nói xong liền đi, Đặng Song Song hô nhỏ một tiếng, gục đầu trên bàn "Cười lên đẹp trai chết mất."
An Doanh ngồi cùng bàn cúi đầu lườm cô một chút, khóe môi run rẩy một chút, lãnh đạm "Người ta cũng không phải vì cậu mà cười, kích động cái gì a?"
"Hướng mình cười là được rồi chứ sao." Đặng Song Song nhìn chằm chằm sắc mặt của An Doanh hai giây, đột nhiên như hiểu ra, cô bỗng nhiên tới gần, hạ giọng hỏi An Doanh "Cậu sẽ không phải là thích Tần Viễn rồi chứ?"
Lúc Tống Tương Tương theo tiếng chuông mà bước vào lớp học, Chân Minh Châu đang hữu khí vô lực gục xuống bàn, nhàm chán đến nỗi ngồi nghịch ngón tay.
"Thế nào đây là sao vậy? Bạn học Chân Chân không vui sao a."
Chân Minh Châu quay đầu nhìn cô ấy, thở dài một tiếng mở miệng hỏi "Cậu nói xem hay là mình thuê mấy người giả bị đánh cướp một chút, tạo cơ hội cho Trình Nghiễn Ninh làm anh hùng cứu mỹ nhân?"
"Phốc nannan "
Cô vừa nói xong thì Tống Tương Tương liền phun ra, cô ấy miễn cưỡng mà nín cười, đưa tay sờ sờ trên cái trán trơn bóng của Chân Minh Châu, chậc chậc nói "Không có phát sốt a, đây là đã chịu phải đả kích gì rồi?"
Chân Minh Châu một lần nữa như là người không có xương cốt mà gục xuống bàn, ủ rũ nói "Lúc trưa sau khi ăn cơm xong. Mình đặc biệt mua thêm một ly nước cam, đợi một hồi trước cửa lớp của họ, rốt cục cũng đợi được anh ấy, người ta ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn một cái, nước cam cũng không cần."
– 2
Cô haiz một tiếng liền ngồi dậy "Cậu nói xem anh ấy là sao đây, một chút thể diện cũng không cho.”
Tống Tương Tương buồn cười "Người ta đối với cậu lại không có tình cảm, nói gì đến thể diện nannan “
"Hừ." Chân Minh Châu không vui liếc mắt, "Ờ, đối với mình không có tình cảm, chẳng lẽ anh ấy lại thích người có ngực lớn một chút như cậu à ?"
"Ai mà thèm " Tống Tương Tương nhào tới che miệng của cô, "Cậu nhỏ giọng một chút thì sẽ chết sao "
Cô ấy bị dọa cho phát sợ, lấy lại tinh thần mới phát hiện tiết học đã qua mấy phút, vốn là Mã Bình Xuyên chủ nhiệm lớp nên đến thì vẫn chưa thấy đến, trong lớp học rất nhiều người đều đang thì thầm nói chuyện.
Lần này, Chân Minh Châu lập tức cũng chú ý tới, buồn bực hỏi "Lão Mã là tình huống gì đây?"
“Mình làm sao mà biết được ?" Tống Tương Tương nói.
Chân Minh Châu đưa tay chọc chọc lưng của Dư Minh An ngồi phía trước, nghiêng đầu hỏi "Bạn học Dư à, tiết học này là chính trị, mình nhớ không lầm chứ?"
Dư Minh An quay đầu nhìn cô "Ừm, là chính trị."
Chân Minh Châu a một tiếng, vừa dứt lời, nghe được trên giảng đài truyền đến một tiếng "Lên lớp ”
Mã Bình Xuyên đến rồi.
Lớp trưởng Trương Lôi liền vội vàng đứng lên, hô to "Học sinh nghiêm "
"Chào nannan thầynannan ạ "
Mã Bình Xuyên khoát khoát tay để cả lớp ngồi xuống, ánh mắt tìm kiếm một vòng cuối cùng lại rơi xuống tổ ba, đa số học sinh trong lớp đều nhìn theo ánh mắt của thầy, phát hiện thầy tựa hồ có chút không vui nhìn Hạ Ngữ Băng, nhẫn nhịn không lộ ra.
Cái nhìn này đối với việc sau giờ lên lớp cũng có thể lý giải được.
Bởi vì khi Hạ Ngữ Băng tan học trên đường gặp phại chuyện cướp bóc, cha mẹ của cô ta đối với nhà trường đưa ra điều kiện, nhà trường đương nhiên là trước giờ lên lớp đã tìm Mã Bình Xuyên, chuyển cô qua lớp 10 4. Loại sự tình bởi vì học sinh chịu ủy khuất mà đưa ra một chút đền bù để dàn xếp ổn thỏa thì ở trong trường cũng không phải là chưa từng có tiền lệ.
Cho nên, học sinh lớp 10 7 đã bàn luận cả nửa ngày, thì cũng đã quên hết rồi.
1
Mười giờ tối, tiệm net.
Chân Minh Châu ngáp một cái rồi ngồi trên ghế sopha, nghiêng đầu cắn mở một cái kẹo que, tiện tay ấn mở giao diện trò chơi.
Lý Thành Công ngồi cách một chỗ nhìn thấy một màn này liền quay đầu qua đây "Lập team cùng chạy đi."
"Cút." Bạn học Chân Chân là ở trình độ gà mờ nên tự nhiên không thể cùng so sánh cùng Lý Thành Công loại người đã chơi lâu năm, cho nên cô vừa nghiêng đầu, tức giận cười mắng một câụ
Lý Thành Công còn không hết hi vọng "Mình dùng xe ba gác còn không được sao?"
"Cậu dùng cái gì thì đềụ.." Chân Minh Châu lời còn chưa dứt đột nhiên nhìn thấy anh ấy mới đổi biệt danh trong trò chơi, phốc cười một tiếng nói, "Tiểu sư muội ? Lý Thất Bại có cần phải cợt nhã đến vậy không?"
"Thì vậy đấy, rồi sao ?" Lý Thành Công quệt miệng, một dạng mặt vô sỉ.
"Ai, được được được." Hai người này tụ tập lại luôn không tránh khỏi cãi nhau ầm ĩ, Tống Tương Tương ngồi giữa bọn họ mang gương mặt bất đắc dĩ, thừa dịp Chân Minh Châu còn chưa nhào tới liền vội vàng đẩy cô một cái.
Lần này lực đạo của cô ấy có chút lớn, Chân Minh Châu lại không kịp chuẩn bị, lệch một chút ra khỏi ghế sopha, được Tần Viễn ngồi bên trái cô vừa vặn chụp kịp. Tần Viễn một tay vịn đầu vai của cô đẩy cô ngồi thẳng lại, buồn cười nói "Được rồi, mình sẽ chơi cùng cậụ"
"Hừ " Chân Minh Châu trừng mắt nhìn Lý Thành Công đang làm mặt quỷ, tiến vào căn phòng mà Tần Viễn tạo.
Trình độ trò chơi của Tần Viễn là trên cả Lý Thành Công, nhưng cậu cùng Chân Minh Châu chạy sát nhau nhiều lần, mỗi lần đều chỉ cần một lúc là đã chạy phía trước cô, lúc Chân Minh Châu gặp trở ngại, rơi xuống nước hoặc là tiến vào góc chết, cậu còn có thể đụng nhẹ mà cứu cô ra đường chính, rất nhiều lần đến cuối cùng, vẫn nguyên chỗ đợi để Chân Minh Châu vượt qua điểm cuối cùng hay lày đụng bay những người khác để cô làm quán quân, có thể nói là chứa đựng biết bao tình cảm.
Chân Minh Châu rất thích cùng cậu chạy, không bao lâu liền hoàn toàn ngồi yên.
Tần Viễn rất thành thạo trò chơi này, khóe mắt thoáng nhìn bộ dạng chuyên chú khẽ mím môi của cô, trên khuôn mặt tuấn tú cũng nhịn không được lộ ra chút ý cười.
Bên cạnh cậu, Từ Mộng Trạch thu hồi ánh mắt, vặn mở bình nước uống một ngụm.
Nhiêu Lệ cũng cùng đi theo, thấy anh ấy dừng lại trò chơi liền tiến tới nhỏ giọng hỏi "Tần Viễn có phải hay không thích Chân Chân a?"
Từ Mộng Trạch mí mắt vừa nhấc "Đây không phải là rõ rồi sao ?"
Ngữ điệu của anh ấy rất bình thường, sắc mặt lại mang một chút lãnh đạm cùng không kiên nhẫn, Nhiêu Lệ ờ một tiếng, mím chặt môi không nói thêm lời nào nữa.