"Cảm ơn." Viêm Cảnh Hi nói một tiếng, nhận lấy sách của anh, tay bị anh giữ chặt, liếc mắt nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của anh, cảm thấy người đàn ông này cố ý , mang theo đôi mắt tức giận nhìn về phía người đàn ông này một lúc, anh mới buông lỏng tay ra.
Anh không nhìn cô mà tao nhã tự phụ nói với giáo sư Dương: "Sinh viên này của thầy rất có lòng, biết giáo sư Dương đặc biệt thích Lâu Lan, làm người so với học tập có phần quan trọng hơn, giáo sư Dương cảm thấy thế nào?"
Giáo sư Dương cười cùng gật đầu đồng ý."Đúng vậy!"
Bản Lâu Lan này là di chỉ* nguyên trạng rất quý giá, rất khó tìm được.
Quan trọng là, Lục Mộc Kình giúp Viêm Cảnh Hi nói chuyện, ông ta liền khẳng định không thể nhằm vào Viêm Cảnh Hi.
"Tôi còn muốn soạn bài, tôi đi trước, có cơ hội sẽ mời thầy Dương ăn cơm."
Lục Mộc Kình nói chuyện rất khách khí, phong thái ưu nhã, cao quý xa cách.
Nhưng trên mặt giáo sư Dương từ đầu đến cuối đều nở nụ cười nịnh nọt.
Dù cho Lục Mộc Kình xoay người rời đi, lão đầu tính tình xấu xa và kì quái này vẫn khom lưng khuỵu gối nịnh nọt đưa đến tận cửa.
Viêm Cảnh Hi nhướn mày, trong con ngươi thâm trầm mấy phần.
Cô đưa ra một kết luận.
Đàn ông Lục gia, không được chọc!
Viêm Cảnh Hi nhìn thấy giáo sư Dương trở về, cười hỏi: "Giáo sư Dương, còn muốn em viết bản kiểm điểm không?"
Ánh mắt quái dị của giáo sư Dương quan sát Viêm Cảnh Hi liếc mắt một cái, nở nụ cười cứng ngắc, "Vận may của cô tới rồi."
"Dạ?" Viêm Cảnh Hi kinh ngạc trước những lời nói của ông ta, chẳng lẽ là giáo sư Dương hiểu lầm người đàn ông vừa nãy cùng cô có quan hệ?
"Đi, đi học đi, ngàn vạn lần đừng tới muộn." Giáo sư Dương khó có được khẩu khí dịu dàng như vậy.
Mặc kệ nó?