⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông trước mắt này có vẻ ngoài thực sự rất đẹp mắt, mày kiếm oai hùng hiên ngang, hai mí mắt khắc sâu, ngũ quan rất đậm nét, rất giống vương tử quý tộc, đưa lưng về phía ánh nắng khiến người anh như phát sáng, bóng mờ trong ánh mắt thâm thúy kéo dài.
Cũng không thể nói cô bị phạt đứng được, truyền tới tai Phùng Như Yên thật không phải là chuyện tốt.
"Ừm." Viêm Cảnh Hi tùy ý đáp một tiếng, không muốn cùng anh ở chung một chỗ, nói nhiều lại sai nhiều.
Cô cách xa anh, đi đến phía trước, như là vô ý đi ngang qua phòng học này mà thôi.
Nhưng vừa hết một tiết, cô liền được giáo sư Dương vô tình 'Mời' vào phòng làm việc, bắt đầu dạy bảo liên tiếp.
"Bản kiểm điểm 3000 từ, thiếu một chữ liền ghi tội." Giáo sư Dương cuối cùng nói.
3000 từ? Cho dù tám tuổi cô đã bắt đầu sám
hối nhưng cũng không có nhiều từ như vậy đâu.
Viêm Cảnh Hi vừa định cầu xin, lại nghe thấy tiếng đập cửa vang lên, cô nhìn theo hướng cửa.
Lục Mộc Kình ổn định kiêu ngạo đi tới, trong tay cầm một quyển sách lộ ra nụ cười ưu nhã, giọng nói trời sinh khàn khàn cùng trầm thấp gọi: "Thầy Dương."
Viêm Cảnh Hi thấy anh, khi nãy còn nói mình là giáo viên da trâu* lúc trước liền bị thổi bay mất, trên mặt nóng bừng xấu hổ.
Giáo sư Dương nhìn thấy Lục Mộc Kình, khuôn mặt hung ác nham hiểm lúc trước biến mất, lập tức cười lên, chủ động cong lưng về phía trước bắt tay nói: "Mộc Kình, không ngờ cậu thực sự đến, hiện tại thấy cậu được sắp xếp đến Siberia."
"Thầy Dương đã để cho tôi tới giúp, không đến thì thật không phải đạo." Lục Mộc Kình đem quyển sách trên tay đưa tới trước mặt Viêm Cảnh Hi, xa cách hỏi: "Quyển sách này là của cô sao? giáo sư Dương rất thích Lâu Lan."
*da trâu: chắc là mặt dày nhỉ? =)))
Viêm Cảnh Hi liếc nhìn anh ta một cái, trong mắt anh ta hiện lên sự xa cách, giống như hai người họ căn bản chưa từng nhìn thấy nhau!
Thế nhưng anh kêu cô là bạn học, rõ ràng biết những lời cô vừa nói chính là nói dối.
Viêm Cảnh Hi rũ mắt, hai tay co lại không nhận.
Lục Mộc Kình nhìn khuôn mặt tinh xảo đỏ lên, hơi nhếch khóe miệng lên, âm cuối cao lên, "Quyển sách này không phải là của cô sao?"
Viêm Cảnh Hi có lẽ vẫn chưa có khả năng khống chế cảm xúc, cũng không thể nhìn thấuhoàn toàn tâm tưngười đàn ông trước mắt này, thế nhưng, cô không ngốc.
⬅ Trước Tiếp ➡