Cô thuận lợi không phải viết bản kiểm điểm là tốt rồi.
Viêm Cảnh Hi đi ra cửa, hướng phía phòng học đi đến, lại nhìn thấy người đàn ông kia đi phía trước.
Cô cố ý đi chậm lại, cùng anh ta giữ khoảng cách nhất định.
Đột nhiên, người đàn ông kia dừng bước, nghiêng mắt liếc nhìn cô, ánh mắt thâm thúy như mực.
Viêm Cảnh Hi nhìn về phía sau mình, không có người, vậy hẳn là anh ta đang nhìn cô.
Chờ cô quay đầu lại nhìn, anh ta đi nhanh tới phía cô, trong lòng không hiểu sao lại chột dạ.
Viêm Cảnh Hi đứng thẳng lưng, nghiêng người, lưng dán trên mặt tường, cúi đầu tận lực làm cho mình tĩnh táo.
"Cô là giáo viên?" Lục Mộc Kình hỏi, ngữ khí không lạnh không nhạt.
Viêm Cảnh Hi biết sắp có chuyện lớn, khẽ nhíu chân mày.
Anh ta không phải đã biết cô là sinh viên sao? Nói như vậy, là cố ý tố cáo cô.
Cảm giác được anh đang chế nhạo mình nhưng cô không hề chột dạ, Viêm Cảnh Hi nâng cằm lên, tròng mắt sáng lên, thanh âm nhẹ nhàng khoan khoái hùng hồn trả lời: "Sinh viên!"
Con mắt thâm thúy của Lục Mộc Kình nhuộm một tầng sương mù thượng, phản chiếu ánh nắng lấm tấm, trở nên óng ánh dị thường.
"Vậy cô ở trước mặt tôi cố ý nói mình là giáo viên vì muốn tạo ấn tượng tốt cho tôi?"
Âm cuối của anh đi lên, mang theo tia ái muội dò hỏi.
Mặt Viêm Cảnh Hi nóng ran, tim như muốn nhảy ra ngoài.
Cô cười nhạo một tiếng, đôi mắt ngập nước linh động lóng lánh ánh sáng, dùng sự hung hăng của mình để che giấu sự quẫn bách cùng lúng túng.
"Sự tự tin của anh giống như mua sỉ ở ven đường ấy nhỉ?* Giống như tên trộm đồ lại bảo kẻ khác là ăn trộm, hoa hướng dương thì hướng về phía ánh nắng mà nở rộ, hi vọng bản thân tốt đẹp là bản tính của con người, chẳng qua tôi cũng chỉ là phản xạ có điều kiện nên mới nói như vậy thôi.Chẳng lẽ tôi sẽ nói với một người lạ, tôi bởi vì bị giáo viên đuổi ra phòng học nên mới đứng ở ngoài cửa sao?"