⬅ Trước Tiếp ➡
Tiệc đính hôn kết thúc, An Mộc muốn ngày mai dậy sớm để đi học lấy làm lí do, rời khỏi nhà Phong gia.
Đối với Phong gia mà nói, trước mắt cô là một sinh viên.
Hơn nữa người của Phong gia cũng không muốn thấy mặt cô, ước gì cô vĩnh viễn không trở về Phong gia.
Ngồi trên xe buýt để tới trường, An Mộc thừa dịp người khác không chú ý, lặng lẽ đem đồ giấu ở ngực suốt buổi tối, đều không có cơ hội lấy ra, từ trong góc áo lấy ra, ném vào sọt rác trên xe buýt.
Lúc này mới cảm thấy tâm tình đè nén cả đêm, giờ chuyển biến tốt lên một chút.
Vào lúc này, điện thoại của cô rung lên.
An Mộc cúi đầu nhìn, là một dãy số xa lạ.
Nghĩ đến việc hôm nay, ánh mắt của An Mộc sáng lên, chẳng lẽ là……
Cô vội vàng nghe điện thoại, dùng giọng nói ngọt ngào mở miệng: “Uy, anh tốt.”
Điện thoại của người đối diện hơi dừng lại, tiếp theo, liền truyền tới một tiếng cười mị hoặc, mặc dù là không thấy được anh ta, trong đầu của An Mộc liền xuất hiện cặp mắt đào hoa của anh ta, thậm chí còn có thể cảm nhận được khóe miệng gợi lên và đường cong mê người của anh ta: “Cháu dâu, cháu như vậy hoan nghênh người chú này?”
Sắc mặt của An Mộc lập tức tối sầm, “Chú như thế nào biết số của cháu?”
Người đối phương lại cười hai tiếng, An Mộc tức khắc cảm thấy chính mình hỏi một cái vấn đề ngu ngốc.
Lấy thế lực của hắn, muốn mấy số điện thoại dễ như trở bàn tay.
Cô đè thấp giọng nói, “Chú muốn làm gì?”
“Thu hồi đồ vật.” Giọng nói của hắn không nhanh không chậm, lộ ra một cái lịch sự tao nhã.
“Thứ gì?” An Mộc nghi hoặc.
“Là đồ vật ở trong ngực cháu.”
Sắc mặt của An Mộc lập tức đỏ lên, thấp giọng mắng một tiếng: “Sắc lang!”
“Ta nhắc nhở cháu dâu một chút, buổi tối hôm qua, là cháu chủ động mà.”
An Mộc cảm thấy mất mặt, như bị lửa thêu đốt, “Chú rốt cuộc muốn làm gì?”
“Rửa nó sạch sẽ.”
“Cái gì?”
“Chờ ta có thời gian, tới lấy.”
An Mộc nổi giận, “Cháu đã sớm……”
“Cháu dâu, không cần nói cho ta nghe là cháu đã ném rồi, nếu lần sau không nhìn thấy thứ thuộc về ta, a…… Ta không biết sẽ nói những gì.”
Một tin tốt và một tin xấu
An Mộc lập tức ngậm chặt miệng.
Đồ biến thái!
Cô thấp giọng quát, “Anh…”
“Quên chưa nói cho cô biết, đây là thói quen của tôi.” Đối phương tạm dừng một chút, “Những thứ đã qua tay tôi, tôi thà phá hủy chứ nhất quyết không để rơi vào tay người khác.”
An Mộc:…..
Mấy lời này có hai ý nghĩa, cô hiểu.
Đang muốn phản bác thì đối phương đã cúp điện thoại.
Nhìn điện thoại trong tay mình, An Mộc tức giận thiếu chút nữa thì ném đi!
Tên khốn kiếp này!
Cô liếc mắt nhìn đống đồ bỏ đi, bước tới nhặt mảnh quần lót kia lên….
“Đã tới cổng phía đông của đại học C, mời xuống xe.’
Âm thanh radio đột nhiên vang lên.
Da mặt vốn mỏng, dễ bị đàn ông uy hiếp, trong đầu An Mộc buồn bực, trực tiếp nhìn thẳng vào ánh mắt khác thường của những người xung quanh, cầm mảnh đồ lót từ trong đống đồ bỏ đi kia rồi xuống xe!
An Mộc giống như kẻ trộm, vọt vào khu nhà trọ cạnh đại học C.
Đóng cửa phòng trọ của mình, rồi mới nhẹ nhàng thở ra.
Ngẩng đầu, thẳng lưng, sự nhát gan trên mặt lập tức biến mất.
Cô híp mắt lại, linh hoạt sải bước ném túi xách lên sô pha rồi cầm lấy điện thoại.
⬅ Trước Tiếp ➡